Tôi Có Một Trang Trại Di Động – Chương 15

Đỗ Mộng Nam nghiêng người vào sân, “Đóng cửa, ta có chuyện nói”.

– Ngươi ăn cơm chưa, nếu không ăn ta nhiều một chút.

– Không ăn, nấu chút cháo kê bên kia các ngươi.

Triệu Tân Vũ gật gật đầu, nấu cháo, nấu ăn…

“Đến sớm như vậy có chuyện gì”, lúc ăn cơm, Triệu Tân Vũ lúc này mới hỏi.

– Ngươi cái sân này rau củ ta đều mua thế nào.

Triệu Tân Vũ cười nhạt một tiếng, “Tôi biết cậu là người của khách sạn Bằng Trình, khách sạn Bằng Trình là khách sạn năm sao lớn nhất Bằng Thành, nhưng nơi này có gần mười mẫu rau, việc kinh doanh khách sạn có bạo lực đến đâu cũng không cần nhiều rau củ như vậy.”

“Tôi mở một cửa hàng rau”, Đỗ Mộng Nam cho anh một cái mắt trắng to, lập tức nhíu nhíu mày.

– Trên mặt ngươi bôi cái gì, tràn đầy mùi thuốc.

Triệu Tân Vũ cười ha hả, ăn sạch cháo kê trong chén, liền đi rửa mặt.

Bởi vì Đỗ Mộng Nam ở đây, hắn cũng không có đi rửa chân bôi thuốc mỡ lên đùi, bất quá chờ sau khi hắn rửa mặt trở về, hắn nhìn thấy Đỗ Mộng Nam nhìn hắn ngẩn người.

“Làm sao vậy”, Triệu Tân Vũ cũng không suy nghĩ nhiều, thuận miệng hỏi.

Mặt ngươi khôi phục, Đỗ Mộng Nam mang theo một tia kinh ngạc nói.

Phải biết rằng lúc Đỗ Mộng Nam lần đầu tiên tới cửa, Triệu Tân Vũ tuy nói vết thương đã nhạt đi, nhưng nửa khuôn mặt còn lại đen vẫn rất rõ ràng.

Lúc này mới qua bao lâu, vết thương trên mặt không còn không nói, màu đen một chút cũng không có, tuy nói ăn mặc bình thường, nhưng ít nhất cũng coi như là một thanh niên tuấn lãng.

Triệu Tân Vũ ha hả cười, “Nhờ có mấy phương thuốc ông nội thu thập được năm đó”.

Đỗ Mộng Nam từng điều tra Triệu Tân Vũ đã xem qua ảnh chụp Triệu Tân Vũ khi xuất viện, mà người trong ảnh và Triệu Tân Vũ giờ phút này có thể dùng từ một trời một vực để hình dung, hiện tại dung mạo Triệu Tân Vũ khôi phục, trong nháy mắt cô đối với thuật đông y của Triệu Tân Vũ có hứng thú.

– Triệu Tân Vũ, ngươi và ta đã nói qua, tai nạn xe cộ là năm ngoái, thời gian dài như vậy trôi qua, thương thế của ngươi còn có thể khôi phục, phương thuốc này của ngươi thật đúng là thần kỳ.

– Đông y vốn là thần kỳ, ngươi nếu như có bằng hữu có vết thương gì, nói một tiếng, đến lúc đó ta giúp hắn nấu thuốc mỡ, tuy nói không nhất định có thể triệt để khôi phục, ít nhất có thể giảm bớt không ít.

Đỗ Mộng Nam gật gật đầu, cô đột nhiên nghĩ đến chuyện lần này tới đây là vì rau củ, “Triệu Tân Vũ, vừa rồi tôi nói với anh hẳn là phải suy nghĩ thật kỹ một chút”

– Đỗ Mộng Nam, ta hiểu ý của ngươi, bất quá ta tự mình dự định mở một cửa hàng rau, hai ngày nay bằng hữu của ta sẽ trở về, bọn họ sẽ giúp ta xử lý.

– Ngươi biết là tốt rồi, ngươi cũng biết hiện tại cạnh tranh rất khốc liệt.

– Bán lẻ so với bán buôn kiếm được nhiều hơn, khách sạn sao tạm thời tôi sẽ không cung cấp, bất quá khách sạn nhỏ tôi cũng không quản được.

Đỗ Mộng Nam ánh mắt sáng ngời, “Vậy cám ơn, ta liền đi trước.”

Chờ hai người ra ngoài, Đỗ Mộng Nam lại phát hiện, cái chân què kia của Triệu Tân Vũ tựa hồ cũng phát sinh biến hóa, nếu như không nhìn kỹ, cơ hồ nhìn không ra Triệu Tân Vũ là một người què, phát hiện này càng làm cho trong lòng Đỗ Mộng Nam nổi lên gợn sóng.

Ngay khi hai người đi tới trước cửa lớn, cửa lớn đột nhiên bị đẩy ra, Hàn Lập từ bên ngoài tiến vào, thiếu chút nữa đụng phải Đỗ Mộng Nam.

“A”, Đỗ Mộng Nam né tránh, dưới chân nghiêng một cái, một trận đau thấu tim truyền đến, thân thể nàng không khỏi ngã xuống.

Triệu Tân Vũ theo bản năng kéo lên, Đỗ Mộng Nam liền nằm trong lòng hắn, tư thế muốn ấm áp đến mức nào cũng ấm áp đến mức đó.

Trả lời