Không gian tinh thần không ngừng tràn ngập ra năng lượng, Triệu Tân Vũ trên vách đá đã không nhìn thấy thân ảnh, khu vực hắn ở tràn ngập hai loại năng lượng thuộc tính thủy và mộc nồng đậm.
Cũng không biết qua bao lâu, hai màu lục lam biến thành xanh biếc, Triệu Tân Vũ cũng chậm rãi lộ ra, trên người hắn tuy nói còn có nhiều loại năng lượng tràn ngập, nhưng lại không cuồng bạo.
Nhìn Thuỷ Nguyên, Mộc Nguyên ngưng tụ ra lần nữa, Sinh Mộc hơi co rụt lại, nàng có thể cảm nhận được Mộc Nguyên, Thủy Nguyên tiêu hao rất lớn.
“Thế nào?”
“Ta cùng Mộc Nguyên đem thần hồn cho hắn rửa sạch một lần nữa, hẳn là sẽ không có việc gì, lát nữa ngươi nói cho hắn biết, lần sau chính là chúng ta cũng không cứu được hắn. Sau khi Thuỷ Nguyên, Mộc Nguyên biến mất, Sinh Mộc, Thông Thiên thần mộc trong mắt tràn đầy thân thiết nhìn về phía Triệu Tân Vũ.
Mấy canh giờ sau, năng lượng tràn ngập trên người Triệu Tân Vũ chậm rãi biến mất, thân thể Triệu Tân Vũ chấn động, thở dài, lâm vào bóng hắn rốt cục thấy được một đạo ánh sáng, mà Tiêu Hồng Trác vẫn khiêu khích hắn cũng không xuất hiện nữa.
Khi từ một đạo ánh sáng kia đi ra, thân thể Triệu Tân Vũ lại chấn động, chậm rãi mở mắt ra, Sinh Mộc nhìn thấy đôi mắt Triệu Tân Vũ không trong suốt, ngược lại trở nên có chút đục ngầu, càng không còn linh động như trước.
“Tỷ ơi, em bị sao vậy” Sinh Mộc lắc đầu,
“Tân Vũ, ngươi có biết ngươi tẩu hỏa nhập ma hay không, nếu như không phải Mộc Nguyên, Thủy Nguyên giúp ngươi một lần nữa tẩy rửa thần hồn, ngươi có thể khôi phục lại hay không còn khó nói.” Triệu Tân Vũ sắc mặt khẽ biến, tẩu hỏa nhập ma đối với người tu luyện mà nói chính là chuyện nguy hiểm nhất, bởi vì tẩu hỏa nhập ma mỗi ngày không đến bao nhiêu tu luyện giả trở thành phế nhân.
Tẩu hỏa nhập ma đối với tu vi thấp tu vi tu luyện giả mà nói cũng không có quá lớn nguy hiểm, nhưng tu vi càng cao càng kiêng kỵ tẩu hỏa nhập ma, chính là bởi vì người tu luyện như thế tăng lên tu vi đồng thời đều không ngừng tăng lên tâm cảnh.
Mấy năm nay tu vi của hắn không ngừng tăng lên, biết tầm quan trọng của tâm cảnh đối với người tu luyện, mấy năm nay hắn cũng một mực tăng lên tâm cảnh, ở trong thế giới của hắn, hắn cảm thấy tâm tình của mình không kém nửa bước hư không tồn tại.
Nhưng lúc này đây lại bởi vì chuyện của Tiêu Hồng Trác tẩu hỏa nhập ma, đây cũng là ở trong không gian, nếu như không có Thuỷ Nguyên, Mộc Nguyên trợ giúp, có lẽ giờ phút này mình đã ngã xuống.
Triệu Tân Vũ giờ phút này đối với sinh tử nhìn rất tốt, nhưng hắn lại biết nếu như mình ngã xuống, tất cả các chủng sinh vật trong không gian đều sẽ tiêu vong theo.
“Tỷ, ta…” Sinh Mộc sâu kín thở dài một tiếng,
“Tân Vũ, tâm cảnh của ngươi đặt ở giới tu luyện đủ để đi tới bước cuối cùng, nhưng lúc này đây ngươi lại xuất hiện loại tình huống này, ta cảm thấy là bởi vì ngươi đi một con đường tu luyện mà tiền nhân chưa từng đi qua, cho nên kế tiếp ngươi trước tiên đem tu luyện buông xuống, lần nữa tăng lên tâm cảnh.” Triệu Tân Vũ gật gật đầu.
“Tỷ, em biết rồi, em ngủ trước một hồi, miễn cưỡng đứng dậy, Triệu Tân Vũ cũng không đi bao xa, cũng chính là rời khỏi nơi nước biển có thể trùng kích, tiếp theo Triệu Tân Vũ cũng không làm cái gì khác trực tiếp nằm sấp trên mặt đất, trong tiếng sóng to gió lớn kinh thiên rất nhanh tiến vào mộng hương.
Ước chừng hai ngày, Triệu Tân Vũ vẫn không nhúc nhích nằm sấp bên bờ biển, trong ánh mắt Sinh Mộc, Thông Thiên thần mộc vẫn luôn thủ hộ tràn đầy lo lắng.
Khi thân thể Triệu Tân Vũ giật giật một chút, đôi mắt Sinh Mộc, Thông Thiên thần mộc đều sáng lên, Triệu Tân Vũ chậm rãi đứng lên, xoa xoa đầu, hắn cảm giác được cả người không có một chút tinh thần, đầu của hắn càng giống như bị gõ nặng.
“Tân Vũ, thế nào?” Triệu Tân Vũ ngẩng đầu, Sinh Mộc không khỏi lắc đầu, Triệu Tân Vũ giờ phút này tựa như bị bệnh nặng, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt cũng trở nên có chút đục ngầu.
“Tốt hơn nhiều, em điều tức một chút” Triệu Tân Vũ lúc nói ra lời này, trong mắt anh tràn đầy sợ hãi, tiếp xúc tu luyện đến bây giờ cũng có hơn mười năm, anh đã trải qua vô số sinh tử, đối mặt với sinh tử anh có thể thản nhiên, nhưng lúc này đây anh thật sự cảm thấy sợ hãi.
Sinh Mộc sâu kín thở dài một tiếng, một cỗ năng lượng màu xanh biếc tràn ngập, Triệu Tân Vũ bị năng lượng màu xanh biếc bao phủ ở trong đó.
Vào ngày này, một bộ ảnh đã làm cho mọi người chuyển sang Hồng Thạch Nhai, một xưởng điêu khắc được xây dựng đặc biệt cho những người trẻ tuổi đã từng là những đứa trẻ xấu trong mắt mọi người.
Xưởng điêu khắc được xây dựng cũng chỉ hơn một năm, bởi vì có Đào Hoa là đại tỷ đại trấn tràng mà tất cả mọi người đều sùng bái, hơn nữa cơ chế khen thưởng của Triệu Tân Vũ, điều này làm cho những thanh niên bất lương tiến vào đều xảy ra thay đổi rất lớn.
Tuy nói thời gian xây dựng xưởng không dài, nhưng cũng bồi dưỡng ra mấy thanh niên rất có thiên phú, mà Hà Ngọc Trụ với điêu khắc có tình cảm đặc biệt điêu khắc ra nhiều tác phẩm lại được vô số điêu khắc đại sư đều cảm khái, bọn họ đều tự cho là nghệ nhân điêu khắc cả đời, đến bây giờ ngay cả một thanh niên hai mươi tuổi cũng kém hơn.
Bởi vì những tác phẩm này, xưởng điêu khắc cũng vang danh bên ngoài, nhưng nhân vật chính trong bức ảnh hôm nay không phải là những thanh niên đang tích cực thay đổi, cũng không phải là Hà Ngọc Trụ được giới điêu khắc ca ngợi là bậc thầy điêu khắc kiệt xuất nhất trong tương lai.
Nhân vật chính trong ảnh là Triệu Tân Vũ sau khi trở về Hồng Thạch Nhai vẫn không lộ diện, trong ảnh Triệu Tân Vũ rõ ràng gầy đi rất nhiều, đầu tóc rối, râu ria xồm xoàng, giống như một tên lang thang.
Trong xưởng điêu khắc, Triệu Tân Vũ không thể hiện tay nghề điêu khắc của mình, mà là tự mình lựa chọn gỗ, tự tay mài giũa, những người xung quanh hắn bao gồm cả Hà Ngọc Trụ đều chuyên tâm nhìn nhất cử nhất động của Triệu Tân Vũ.
Những bức ảnh này xuất hiện trên mạng, mọi người lập tức nghĩ đến một số đồ thủ công mỹ nghệ mà Triệu Tân Vũ điêu khắc mấy năm trước, những người có kỳ vọng vào Triệu Tân Vũ đều nghĩ Triệu Tân Vũ sẽ cho bọn họ loại kinh hỉ gì.
Thời gian từng ngày trôi qua, có người chuyên môn vì chuyện này mà theo dõi Triệu Tân Vũ, bọn họ càng phát hiện mỗi một ngày Triệu Tân Vũ đều là người sớm nhất tới, người cuối cùng rời đi.
Mà nơi Triệu Tân Vũ làm việc cũng làm cho tất cả mọi người chú ý cảm thấy giật mình, nơi hắn làm việc không phải là phòng làm việc yên tĩnh, mà là lựa chọn nơi máy móc gầm rú cắt gỗ, phải biết rằng điêu khắc sợ nhất là phân tâm, nếu hơi không cẩn thận sẽ làm cho tác phẩm thất bại, hiện tại Triệu Tân Vũ lại lựa chọn làm việc ngoài trời, rét lạnh, tiếng ồn đối với một người thợ điêu khắc chính là điều cấm kỵ lớn nhất.
