Vương Vũ tuy là người nông thôn, nhưng nhìn thấy độ sắc bén của xẻng, hắn cũng không khỏi lắc đầu, “Hơn một trăm đi!”
– Xẻng này chính là ta chuyên môn nhờ người làm, hơn ba ngàn.
“Đắt tiền như vậy”
Triệu Tân Vũ gật gật đầu, “Anh Vương, anh về trước, em xem có thể đào được bao nhiêu, không được ngày mai em lại tới đây.”
– Ta về thôn tìm cho ngươi vài người.
– Không cần, lúc này mới qua năm mới, ta thật lâu không đi ra ngoài, tự mình đào, cũng có thể đổ chút mồ hôi, không được ta liền trở về, qua thêm vài lần là được rồi.
Vương Vũ suy tư một chút: “Được rồi, anh về sớm một chút, nếu không được thì chúng ta sẽ tìm vài người, buổi tối ăn cái gì, tôi về để bọn họ chuẩn bị.”
Triệu Tân Vũ cười ha ha, “Không được, Hàn Quân bọn họ biết ta trở về, nói vậy trong nhà cũng đã chuẩn bị xong, buổi tối ta trở về hầu hạ bọn họ.”
Vương Vũ lắc đầu, hắn đương nhiên biết mỗi lần Triệu Tân Vũ trở về Hàn Quân bọn họ đều đi qua, rất nhiều lúc không nói là hắn chính là toàn bộ người Tây Hàn Lĩnh đều hâm mộ bọn Hàn Quân, người khác không ăn được đồ ăn Triệu Tân Vũ nấu, nhưng bọn họ lại thường xuyên có thể ăn được, hơn nữa ông chủ Triệu Tân Vũ vẫn tự nguyện đi làm.
“Được rồi, tôi về trước rồi.” Trong lúc nói chuyện, Vương Vũ nhìn Hắc Phong đang nằm sấp cách đó không xa, anh biết có Hắc Phong, Triệu Tân Vũ sẽ không gặp nguy hiểm gì.
Hơn mười phút sau, Hắc Phong lại trở lại khe rãnh, “Lão đại, hắn đi rồi”
Đôi mắt Triệu Tân Vũ lóe lên vài cái, “Đi, chúng ta đi đào cây lê kia ra trước.”
Dưới khu vực của cây lê, Triệu Tân Vũ nhìn cái hố lớn bên trái cây lê, đưa tay đặt lên tảng đá lộ ra không nhiều lắm, một cỗ khí tức khủng bố từ trong cơ thể tràn ngập, tảng đá trong nháy mắt buông lỏng.
Triệu Tân Vũ lắc đầu, trải qua nhiều năm làm cho hắn biết tảng đá này cũng không nhỏ, ánh mắt hắn dừng ở một bên tảng đá, lần thứ hai đặt tay lên tảng đá.
Theo một cỗ khí tức kích động, tảng đá lay động vài cái, Triệu Tân Vũ không khỏi lắc đầu đôi mắt rơi trên tảng đá, hắn có thể cảm nhận được tảng đá này cũng không nhỏ.
Hít sâu một hơi, Triệu Tân Vũ nhảy vào hố lớn do Vương Vũ đào ra, huy động xẻng công binh bắt đầu đào lên, Triệu Tân Vũ cũng không phải người bình thường, đất đá đối với hắn mà nói giống như đậu hũ vậy.
Hơn một giờ sau, Triệu Tân Vũ từ trong hố sâu hơn năm thước, rộng chừng ba bốn thước nhảy lên, hắn đứng trên tảng đá, khí tức trên người lại kích động.
Oanh
Một tiếng nặng nề vang lên, tảng đá nghiêng tựa vào mép hố lớn đào ra, ánh mắt Triệu Tân Vũ dừng ở trên tảng đá càng thêm thô to.
Triệu Tân Vũ nhìn về phía Hắc Phong, “Hắc Phong, cậu cảm thấy cây lê này có thể dẫn động không gian biến hóa hay không?”
Hắc Phong lắc đầu, “Trong trí nhớ của tôi thực sự có rất nhiều loài, nhưng dường như không có loài này.”
Triệu Tân Vũ hít sâu một hơi, giơ tay lên đặt lên thân cây lê, “Gốc cây lê này nhất định là thứ tốt, dựa theo gốc cây này mà nói, hắn ít nhất ở chỗ này sinh trưởng trăm ngàn năm, nhưng đến bây giờ cây khô chỉ có điểm như vậy, dẫn động không gian biến hóa không có bất kỳ vấn đề gì.”
“Lão đại…”
Triệu Tân Vũ cười ha hả, “Ta bỏ vào nạp giới trước, chờ trở về mang theo Kim Ngân, Kim Vũ bọn họ cùng nhau.”
Đem cây lê bỏ vào nạp giới, Triệu Tân Vũ nhìn về phía hai tảng đá, hắn không khỏi lắc đầu, đây có lẽ chính là ông trời chuyên môn lưu lại cho mình đi, cứ như vậy cự thạch bình thường ngoại trừ vận dụng máy móc cỡ lớn căn bản không có biện pháp dời đi.
Một lần nữa trở lại khe rãnh, Triệu Tân Vũ lại giống như máy xúc hình người bắt đầu dọn dẹp vị trí sụp đổ, hơn nửa giờ sau, ở đối diện hắn chất đống một đống lớn đất đá sụp xuống.
Khi một cỗ hàn khí thấu xương tràn ngập, Triệu Tân Vũ nhìn thấy một khu vực đất băng hỗn tạp, Triệu Tân Vũ đưa tay đặt ở phía trên, sau một khắc ánh mắt sáng lên, hắn quay đầu nhìn về phía Hắc Phong.
Giờ phút này Hắc Phong cũng đứng thẳng lên, “Lão đại, khí tức man hoang”
Triệu Tân Vũ gật gật đầu, hắn khom lưng tiếp tục đào bới, thân thể Hắc Phong vừa động lên khe rãnh, nếu như là băng động Hắc Phong bình thường sẽ không có ý nghĩ gì, nhưng đối mặt với băng động khí tức man hoang thì khác.
Lại đào một nén nhang thời gian, một cái động khẩu có thể cho một người ngồi xổm ra vào xuất hiện, Triệu Tân Vũ nhìn thấy chung quanh băng cứng cũng không phải là băng bình thường, mà là màu lam đậm.
Bò xuống nhìn vào bên trong, Lúc Triệu Tân Vũ đứng dậy không khỏi lắc đầu. Vương Vũ nói là động băng, nhưng anh nhìn thấy bên trong cũng chỉ là một cái lỗ nhỏ nằm sấp mới có thể tiến vào.
“Lão đại…”
Triệu Tân Vũ giương mắt nhìn về phía mặt trời đã hạ xuống phía tây, “Hắc Phong, buổi tối lại tới, về nhà trước.”
Trong lúc nói chuyện, Triệu Tân Vũ nhìn về phía chung quanh, từ cách đó không xa cầm được một ít loạn thạch đem cửa động ngăn trở, lại ở bên ngoài lấy một ít đất băng.
