Tiêu Dật vội vàng ngửa người về phía sau, làm ra động tác thiết bản kiều, tránh thoát lần công kích này, lại bởi vì vết thương trên lưng đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng vẫn cố gắng cười nói rõ với Lộ Tử Minh:
“Đại Hỏa Cầu ngươi thật thú vị, thiếu chút nữa đem ta nướng, nếu có thể trở về ngươi phải mời ta ăn cơm a.”
Không đợi đối phương trả lời, hắn liền hướng cách đó không xa hô một tiếng: “Linh Đan, dẫn hắn đi! ”
Mèo con nghe vậy lập tức toàn thân bọc điện quang chạy tới, đôi mắt màu vàng sáng, mắt đầy nước mắt nhìn Tiêu Dật: “Ca ca…”
-Đi!
Tiêu Dật hét lớn một tiếng, vặn người dùng thất tinh đãng ma kiếm lần thứ hai ngăn trở công kích của Đồng Giáp Thi, lực trùng kích cường đại làm dưới chân hắn cày ra hai khe rãnh thật sâu.
– Ca ca, ta sẽ trở về cứu huynh!
Hai tròng mắt Linh Đan đột nhiên phát ra vài phần kiên nghị cùng quyết tuyệt, bắt lấy một tay không cách nào nhúc nhích Lộ Tử Minh khiêng trên vai, hướng bên ngoài chạy ra.
Thân thể nho nhỏ cõng người lớn như vậy, thoạt nhìn có vài phần buồn cười, nhưng lúc này lại làm cho người ta có chút cười không ra.
– Ai bảo ngươi cứu ta, chạy ra ngoài cũng đừng trở về, những sát khí này ngươi căn bản không chịu nổi bao lâu!
Tiêu Dật lần thứ hai ngăn trở công kích của Đồng Giáp Thi, trong miệng phát ra phẫn nộ gầm nhẹ.
Nhưng lúc này mèo con đã mang theo Lộ Tử Minh chạy ra khỏi phạm vi biệt thự, tựa hồ căn bản không có nghe thấy, có lẽ cho dù nghe được, nàng cũng sẽ làm bộ như không nghe thấy.
Liên tục cứng đối cứng với đồng giáp thi đã làm cho miệng hổ của Tiêu Dật có chút không chịu nổi gánh nặng, gân thịt nứt ra, máu tươi đỏ thẫm chảy ra.
Mùi máu tươi càng kích thích hung tính của hai đồng giáp thi, bắt đầu triển khai công kích như cuồng phong bão táp đối với hắn.
Bộ giáp nặng nề tăng cường năng lực phòng ngự của Đồng Giáp Thi, nhưng lại không hạn chế được tốc độ của nó, thế công càng ngày càng nhanh của chúng nó làm cho Tiêu Dật dần dần có chút không đáp ứng được, trên người chậm rãi có thêm vài vết thương thật sâu.
Mà theo máu trong cơ thể không ngừng chảy đi, Tiêu Dật cũng có thể cảm giác được thân thể càng ngày càng suy yếu, trước mắt đen sầm, đây là bản thân hắn có năng lực khôi phục cực mạnh, nếu đổi lại là người khác đã sớm bởi vì mất máu quá nhiều mà chết.
“Cái này sắp chết rồi sao, sao đột nhiên còn có chút không nỡ?”
“Lão đầu tử không từ biệt, hiện tại thật đúng là có chút nhớ hắn.”
“Nguyên bản đều đáp ứng Tử Yên tỷ phải hảo hảo học đại học, nhưng hiện tại xem ra cũng chỉ có thể nuốt lời.”
“Còn có Linh Đan, cũng không biết tại sao lại thích ta như vậy, tên Lộ Tử Minh kia phỏng chừng cũng không cho được cậu, đến lúc đó không vui liền dùng sức cào cậu ta!”
Suy nghĩ của Tiêu Dật bắt đầu lơ lửng, chống cự đồng giáp thi cơ hồ là toàn bộ dựa vào bản năng theo bản năng, vết thương trên người càng ngày càng nhiều, sát khí xung quanh cũng càng thêm điên cuồng triển khai xâm lấn với hắn.
Thiên Cơ Bàn trong khí hải lúc này cơ hồ hoàn toàn biến thành màu vàng rực rỡ, không ngừng hóa giải sát khí mãnh liệt mà tới.
– Này, tiểu tử thúi, ngươi đặc biệt đừng chết trước a, nhiệm vụ còn chưa làm xong đâu!
Gầm….
Tiếng gầm trầm thấp lại vang lên, trong đó một cỗ đồng giáp thi đột nhiên phát hiện Tiêu Dật lộ ra sơ hở lớn, đại đao trong tay nhất thời chém tới.
Những tên có thể trở thành đồng giáp thi cơ bản đều là loại binh lính hoặc tướng quân thời cổ đại, trực giác và khống chế chiến đấu của bọn họ khi còn sống đã khắc sâu vào bản năng.
Bởi vậy trong nháy mắt Tiêu Dật lộ ra sơ hở, chúng nó cũng đã nắm lấy cơ hội, một kích đến chết!
Đao phong đánh tới, tiềm thức Tiêu Dật đều có chút buông tha chống cự, chuẩn bị bó tay chờ chết.
Từ lúc bắt đầu chiến đấu đến bây giờ, hắn đã kiên trì hơn hai phút đồng hồ thời gian, cho dù hai cỗ đồng giáp thi có thể đuổi theo, cũng không có khả năng đuổi Linh Đan cùng Lộ Tử Minh.
Nghĩ tới đây, Tiêu Dật đã lâm vào trầm mặc khóe miệng hơi gợi lên vài phần độ cong.
Nhưng mà đúng lúc này, thanh thất tinh đãng ma kiếm đã bị máu tươi bao trùm trong tay đột nhiên nở rộ ra hồng quang sáng ngời, hình thành quang mạc bao phủ trên người hắn.
Đinh…
Đại đao của đồng giáp thi chém lên màn sáng, lại giống như đụng phải tảng đá cứng rắn đột nhiên dừng lại, cũng không cách nào tiến thêm một tấc.
Tiêu Dật bị quang mạc bao phủ, vết thương trên người lại dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được điên cuồng khép lại, đại khái chỉ mất không đến mười giây, ngay cả vết bỏng diện tích lớn trên lưng cũng biến mất.
– Thiên Quyền Tinh Châu, trên người tiểu tử này dĩ nhiên có Thiên Quyền Tinh Châu, ha ha ha, lần này chết không được!
“Này, lão Thất, có phải ngươi tỉnh rồi không, lão Thất?”
Thiên Cơ Bàn cười to, nếu không phải còn muốn tiếp tục hóa giải những sát khí kia, hắn đều phải từ trong Tiêu Dật Khí Hải bay ra.
Hai cỗ đồng giáp thi thấy vẫn chém không chết Tiêu Dật tựa hồ phi thường phẫn nộ, bắt đầu điên cuồng dùng đại đao trong tay bổ vào quang mạc bên ngoài thân thể người sau, nhưng đạo quang mạc này tuy mỏng manh, nhưng chậm chạp không chịu tiêu tán.
Như vậy lại qua hai phút, thất tinh đãng ma kiếm phát ra hồng quang rốt cục bắt đầu dần dần thu liễm, quang mạc kia cũng bắt đầu nổi lên gợn sóng.
– Này này, lão Thất ngươi kiên trì thêm một lát nữa, tiểu ngoan miêu kia lập tức sẽ trở về! Thiên Cơ Bàn có thể thăm dò được tình huống bên ngoài, lúc này nhịn không được kêu lên.
Tựa hồ là đang đáp lại lời cầu khẩn của nó, ngay khi hồng quang sắp hoàn toàn tiêu tán, một đạo thân ảnh thiếu nữ cả người quấn quanh lam tử sắc điện hồ cực nhanh tiến tới.
