…….
Trưa hôm sau.
Tiêu Dật đang đang hôn mê cảm giác trong miệng giống như có thêm một thứ trơn trượt không ngừng vặn vẹo, bên tai còn truyền đến thanh âm đứt quãng “tư tư”, hắn mơ mơ màng màng mở mắt, đầu tiên đập vào mắt chính là đôi mắt màu vàng sáng của Linh Đan.
– Ca ca ngươi thật sự tỉnh rồi sao?!”
Miêu Nữ vội vàng đứng dậy, rất là kinh hỉ nói, cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận ướt sũng, khóe miệng còn có hai giọt nước miếng trong suốt treo ở đó.
“Linh Đan, ngươi… ngươi đi đâu vậy? ”
Tiêu Dật vừa định hỏi tiểu tử kia có phải cho mình ăn cái gì hay không, đã thấy Linh Đan xoay người hưng phấn chạy ra ngoài phòng.
– Đại Minh Minh ngươi nói thật đúng, ta miệng đối miệng hôn ca ca hắn liền tỉnh rồi!
Phòng khách truyền đến giọng nói trong trẻo của Linh Đan, Tiêu Dật đang mơ mơ màng màng trên giường đột nhiên mở to hai mắt, vẻ mặt kinh ngạc.
Cái gì?
Miệng đối miệng hôn?!
Cái kia vừa vặn tới xoay lui trong miệng ta chính là…
Má nó, đây rốt cuộc là cốt truyện kỳ lạ gì?!
Tiêu Dật phanh một cái nhảy xuống giường chạy ra ngoài cửa.
Thương thế trên thân thể của hắn tối hôm qua kỳ thật cũng đã không có gì đáng ngại, chỉ là sử dụng lục giáp bí chúc tiêu hao tinh thần quá mức, cho nên đến bây giờ mới khôi phục lại.
Vừa đến cửa, Tiêu Dật trước mặt liền nhìn thấy Lộ Tử Minh đang không được tự nhiên, tâm không cam lòng không nguyện bị Linh Đan kéo tới.
“Yo, tiểu lão đệ ngươi tỉnh rồi, hiện tại cảm giác thế nào?”
– Đói bụng sao, có muốn ta đi lấy chút đồ ăn cho ngươi không?
Đối phương nhìn thấy Tiêu Dật lập tức đứng thẳng thắt lưng, vẻ mặt quan tâm nói.
Nếu như không phải đôi mắt trộm trơn trượt xoay chuyển lại bán đứng nội tâm của hắn, Tiêu Dật thậm chí còn tìm không ra sơ hở gì.
Nghe được đối phương giả mù thăm hỏi, hai mắt cậu híp lại, khóe miệng nhếch lên một tia cười lạnh: “Bạn học Lộ Tử Minh, có phải cậu dạy Linh Đan thứ không nên dạy không? ”
Ánh mắt sắc bén dường như đã xuyên thủng tất cả ngụy trang của Lộ Tử Minh.
“Ha hả? Không… Không có a…”
“Đúng rồi… Chúng ta sắp khai giảng, nên nhanh chóng thu dọn trở lại trường học đi. ”
Lộ Tử Minh cười hàm hồ từ chối, tựa hồ là muốn chuyển đề tài, nhưng dưới chân lại bắt đầu chậm rãi hướng bên ngoài di chuyển.
– Ngươi lão bẩn quy ít giả bộ, Linh Đan mới bao nhiêu tuổi liền dạy nàng cái này, ta đặc biệt đánh chết ngươi sao!
Tiêu Dật đưa tay kéo dép lê trên chân xuống, hướng đầu Lộ Tử Minh mơ hồ.
– Tổ Tào, hảo hán tha mạng a!
“Ta chính là muốn đùa nàng mà thôi, ai biết tiểu cô nãi nãi này liền thật tin a. Này, đừng đánh vào mặt được không? ”
Phanh rầm…Bùm bùm…
Trong phòng ốc loạn thành một đoàn, Lộ Tử Minh bị Tiêu Dật đấm tới nhảy loạn, bởi vì ngày hôm qua sử dụng quá độ dị năng, hắn hiện tại còn đang trong giai đoạn suy yếu, không lâu sau đã bị Tiêu Dật ấn trên mặt đất đánh đập.
Vài phút sau, ót và cổ Lộ Tử Minh bị chụp đầy dấu dép, đầu óc choáng váng nửa nằm trên sô pha thở hổn hển.
Tiêu Dật ngồi bên cạnh, nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn, trong tay vẫn cầm cái dép lê kia nóng lòng muốn thử.
“Dật ca ta sai còn không được sao, sau này ta không bao giờ cùng Linh Đan làm bậy nữa.”
– Ngài coi ta là cái rắm, thả ta ra đi!
Lộ Tử Minh không hề tiết tháo cầu xin tha thứ, hắn hiện tại đang ở thời điểm suy yếu nhất, đừng nói đối mặt với Tiêu Dật thân thể đã được cường hóa, ngay cả người bình thường cũng có thể dễ dàng đem hắn ngã xuống, danh xứng với tôm chân mềm.
“Ta…”
Tiêu Dật há miệng, cũng không biết nên nói cái gì, cuối cùng rất bất đắc dĩ đem ánh mắt nhìn về phía mèo con đứng cách đó không xa.
“Ca ca, có phải ta làm sai cái gì không?”
Linh Đan trong lòng tràn đầy nghi hoặc hỏi, trong cuộc đối thoại giữa Tiêu Dật và Lộ Tử Minh lộ ra quá ít tin tức, đơn thuần nàng còn không nghĩ tới nhiều như vậy.
“Không có, ngươi cái gì cũng không làm sai.”
Tiêu Dật nghe xong mặt già đỏ lên, chuyện này hình như vẫn là mình chiếm tiện nghi lớn nhất.
