Nhóm Điều Tra Sự Vật Siêu Nhiên – Chương 82

Lộ Tử Minh tức giận ném tai nghe lên bàn, chửi bới, sắc mặt tức giận đến đỏ bừng.

“Về phần, chơi game sinh khí phách như vậy, ta nhìn chiến tích.” Tiêu Dật khom lưng định nhìn về phía màn hình, lại bị Lộ Tử Minh đoạt lấy sổ ghi chép lại.

“Không có gì đẹp mắt, một đám đồ ăn mà thôi, ta không mang theo được bọn họ.” Lộ Tử Minh trên mặt mang theo nụ cười giả dối nói.

Tiêu Dật nghe vậy đứng dậy cười lạnh: “Đúng vậy, lão mù 1-13, ngươi cũng là một nhóm sáu, đoàn chiến tới 360 độ Armstrong xoay vòng đá dọa choáng váng đối diện? ”

-Lần này là sai lầm, sai lầm có hiểu không?!” Lộ Tử Minh nói dối bị vạch trần vẻ mặt xấu hổ, nhưng vẫn mạnh mẽ giải thích.

Trung bình mỗi ván đều đưa tám chín cái đầu, còn sai lầm?

Tiêu Dật lườm hắn một cái, chế nhạo nói: “Cả ngày nói mình là thiên tài máy tính, kết quả ngay cả một trò chơi cũng chơi không tốt. ”

“Cậu không thể nói như vậy, chơi trò chơi là chơi trò chơi, viết mã là viết mã, hai thứ này không thể nhầm lẫn a!”

“Được rồi, anh nói đúng, nhưng bây giờ ta đói bụng, muốn ăn, anh có muốn đi mua cơm với ta không?”

“Cái gì, ngươi giúp ta mang về một phần nhi.”

-Cút, miễn đàm, cáo từ, lười chết ngươi!

Tiêu Dật nói xong, trực tiếp đi về phía cửa, Linh Đan thì nhảy lên vai hắn, chuẩn bị cùng nhau ra khỏi cửa.

“Ai chờ một chút, ta đi còn không được sao.” Lộ Tử Minh vội vàng trở về mặc áo khoác của mình, còn thuận tiện hỏi Phương Hâm Mộc vẫn đang nghiêm túc học tập: “Hâm Mộc cậu ăn cái gì sao? ”

“Tùy tiện cái gì cũng được.”

Phương Hâm Mộc dường như đang nghiên cứu đề tài gì đó rất khó, ngay cả đầu cũng không ngẩng đầu lên đáp.

“Được rồi, ta sẽ mua cho cậu một hộp cơm.”

“Cám ơn.”

“Không khách khí.”

Đi ra khỏi ký túc xá, Tiêu Dật tìm được một góc chết không có giám sát, làm cho Linh Đan trở về bộ dáng tiểu cô nương, ba người cùng nhau đi về phía căn tin.

Ai cũng không phát hiện, cách đó không xa, Phương Hâm Mộc đang lẳng lặng quan sát, trên mặt mang theo vài phần thần sắc phức tạp.

Căn tin đại học bởi vì có trợ cấp của nhà nước, thức ăn đều tương đối rẻ, hương vị cũng nói được, miễn cưỡng có thể gọi là vật giá rẻ.

Tiêu Dật đi cửa sổ cố ý gọi cho Linh Đan một “Yến tiệc toàn cá”, trên đĩa cơm chất đầy các loại thịt cá làm từ các món ăn, ăn đến mức mèo con tâm hoa nộ phóng.

Ngược lại Lộ Tử Minh ở bên cạnh bày ra bộ dáng ăn nuốt không trôi, không ngừng than thở.

“Ngươi không ăn cơm ở đó giả bộ thâm trầm cái gì đây?”

Tiêu Dật thấy không nhịn được nói, điều kiện sống từ nhỏ hắn không tốt, cho nên đối với lương thực gì đó rất quý trọng. Nếu như đối phương chỉ ăn hai miệng liền vứt bỏ tất cả thức ăn còn lại, vậy không thể nghi ngờ là một loại lãng phí cực lớn.

“Ta chỉ là bắt đầu nhớ ngươi cùng Lý thúc nấu cơm.” Lộ Tử Minh thở dài nói.

Tiêu Dật nghe xong nhất thời một cái tát hô lên:

“Anh còn coi ta là bảo mẫu miễn phí?”

“Ta có thể nói cho ngươi biết, người lãng phí thức ăn sau khi chết sẽ bị ném vào trong địa ngục thụ tội, hồn phách cả ngày đều sẽ bị ném vào trong cối, chết cũng không chết được, chịu đau.”

– Tổ Tào, không phải chứ, ngươi đừng hù dọa ta?!” Lộ Tử Minh nghe vậy nhất thời cả kinh, kêu lên.

“Có tin hay không, ngươi thích thử một chút thì thử đi.” Tiêu Dật thản nhiên nói, gắp một miếng thức ăn ném vào miệng.

“Ta ăn, ta ăn còn không được sao.” Lộ Tử Minh không được tự nhiên cầm đũa lên, đối diện với mâm cơm chính là một bữa gió cuốn mây mù, cuối cùng ngay cả nửa hạt cơm cũng không rơi xuống.

Tình cảnh này khiến Tiêu Dật sửng sốt: “Ngươi cái này cũng quá liều mạng đi? ”

“Không có biện pháp, ta muốn nghĩ cảnh tượng cậu nói kia liền da đầu tê dại, thật sự chịu không nổi.” Lộ Tử Minh vẻ mặt đau khổ nói.

“Ngươi vui vẻ là tốt rồi.” Tiêu Dật cũng bất đắc dĩ, sau đó đứng dậy: “Đi thôi, cầm hộp cơm đóng gói cho A Mộc trở về ký túc xá. ”

Ba người cùng nhau trở lại gần ký túc xá, Linh Đan lại lần nữa biến trở lại hình thái mèo con, chui vào trong ngực Tiêu Dật. Đúng lúc này, đột nhiên một cỗ gió thổi tới, xen lẫn âm khí nồng đậm.

Chân Tiêu Dật vừa muốn cất bước nhất thời dừng lại, lông mày hơi nhíu lại, nhanh như vậy đã có quỷ rồi sao?

Lúc này Lộ Tử Minh đã đi vào cửa lầu, nhìn thấy người trước không đi theo rất kỳ quái, vì thế hỏi: “Anh chờ cái gì, trở về ký túc xá a, hộp cơm đều muốn nguội rồi. ”

Tiêu Dật vội vàng nháy mắt với hắn, tay phải làm ra động tác im lặng, sau đó sắc mặt như thường đi về phía ký túc xá trên lầu.

Trả lời