Sau khi xử lý hồ yêu, Tiêu Dật vẫn chưa thỏa mãn mới có thời gian chuyển lực chú ý sang Tôn Hạo cách đó không xa, còn đang bò ra ngoài.
Chuyện tối nay gặp phải, đối với Tôn Hạo mà nói có lẽ là lần hắn cảm thấy kích thích nhất trong hơn bốn mươi năm qua, đầu tiên là say rượu bắt xe uống vài ngụm “Trà sữa mắt”, sau đó lại bị hồ yêu biến hóa các loại trò chơi đe dọa một trận, sợ tới mức tè ra rắm, phân tiểu đồng loạt ra.
Nếu như không phải Tiêu Dật kịp thời ra tay, hắn chỉ sợ thật sự liền giao phó ở chỗ này.
Hơn nữa, những chuyện này cho dù thật sự nói cho người khác cũng sẽ không có ai tin tưởng, ngược lại sẽ cho rằng Tôn Hạo buổi tối gặp ác mộng còn chưa tỉnh lại, nhiều nhất là hi hi ha ha trêu chọc hắn một trận, căn bản sẽ không để trong lòng.
“Cứu mạng a, ta không ngon, cứu mạng, ta không ngon a…”
Tôn Hạo trừng mắt cố gắng di chuyển theo hướng ngược lại của chiếc xe, nội tâm sợ hãi mãnh liệt làm hai chân hắn nhũn ra, đứng cũng không đứng dậy được, chỉ có thể lấy tay bám mặt đất đi tới.
Dọc đường đi, bàn tay và đầu ngón tay của hắn đều đã mài đến huyết nhục mơ hồ, máu tươi đầm đìa.
Là ý chí sinh tồn mãnh liệt mới khiến Tôn Hạo có thể kiên trì đến bây giờ, nhưng giờ này khắc này, hắn đã kiệt sức, bàn tay run rẩy cơ hồ đã không chống đỡ nổi thân thể mập mạp của hắn.
Tiếng bước chân từ phía sau vang lên, truyền vào trong tai Tôn Hạo, trái tim vừa rồi của hắn vừa mới hòa hoãn lại bị sợ hãi nắm chặt.
“Ah! Đừng ăn thịt ta! Cứu ta! Cứu ta! ”
Tôn Hạo kéo thân thể liều mạng nhúc nhích về phía trước, nhưng tứ chi đã sớm vô lực làm hắn cơ hồ mất đi năng lực hành động, chỉ có thể giống như một con lợn béo bị trói lăn qua lăn lại trên mặt đất.
“Tôn chủ quản, là ta, buổi tối nay, cậu luyện tập bơi ếch trên mặt đất đâu?”
Tiêu Dật nhịn cười mở miệng nói.
Thanh âm quen thuộc làm cho đại não Tôn Hạo đã bị sợ hãi lấp đầy hơi chút tỉnh táo một chút, hắn chậm rãi dừng động tác, run rẩy quay đầu nhìn về phía Tiêu Dật, vẻ mặt nhất thời buông lỏng.
Nhưng rất nhanh, sau khi nghĩ đến đối phương là nhân viên nhỏ mà mình vừa mới giáo huấn một trận hôm nay, Tôn Hạo đột nhiên lại khẩn trương lên.
Khu vực này thuộc về khu phát triển mới, đại bộ phận công trình đều đang xây dựng, đến buổi tối người qua lại vô cùng thưa thớt, chính là nơi tuyệt vời để hành hung giết người.
Nếu…
Nghĩ tới đây, Tôn Hạo nhất thời cảm giác không rét mà run, thân thể lại run rẩy.
“Tôn chủ quản, sao anh không nói lời nào.” Tiêu Dật đến gần nhìn Tôn Hạo nói, “Ngài thật lợi hại, có thể luyện tập bơi lội trên đường lớn, ta đêm chạy thời gian dài như vậy tới nay vẫn là lần đầu tiên gặp mặt. ”
“Đêm… Chạy vào ban đêm? ”
Đầu Tôn Hạo hỗn độn cuối cùng cũng trở nên rõ ràng hơn một chút, hắn nhìn Tiêu Dật ăn mặc mộc mạc, lại nghĩ đến tình cảnh người sau buổi sáng ngốc nghếch liền tin tưởng vào canh gà độc mà mình nói, rốt cục hơi thở phào nhẹ nhõm.
Thì ra là chạy đêm tình cờ gặp, cũng may còn tốt…
“Nhà cậu sống ở đây?” Tôn Hạo cố gắng ổn định tâm tình hỏi.
Khu phát triển này cách nhà hàng vành đai 3 của thành phố không gần, hơn nữa bởi vì còn chưa xây dựng tàu điện ngầm, muốn đi qua chỉ có thể đi taxi hoặc đi xe buýt, giữa xe buýt còn phải đổi xe nhiều lần, nếu như muốn đi làm đúng giờ, ít nhất phải hơn năm giờ sáng là phải dậy mới được.
Tôn Hạo cũng không phải là một người dễ dàng bị cảm động, cũng chưa bao giờ nhiệt tình làm từ thiện, nhưng hôm nay tựa hồ là bởi vì đại nạn không chết, tâm tình phập phồng quá mức kịch liệt, giờ phút này đối với Tiêu Dật sinh ra một tia đồng tình.
“Ách, ta…”
Tiêu Dật vừa định nói chuyện, liền bị Tôn Hạo cắt ngang:
“Không cần phải nói, cậu tên là Tiêu Dật đúng không, ngày mai cậu có thể đi làm muộn nửa tiếng, hơn nữa tiền lương tăng gấp đôi, coi như là một chút yêu thương nho nhỏ của ta đối với nhóm sinh viên đại học, sau này nhất định phải học tập thật tốt, làm một người có ích cho xã hội.”
Nói xong lời này, khiến Tiêu Dật sững sờ tại chỗ.
Tình huống thế nào, gà trống sắt lại tăng lương cho ta?
Khi trời sáng, bạn phải xem mặt trời mọc ở đâu.
Trong lòng yên lặng chửi bới vài câu, Tiêu Dật nhéo mũi khom lưng nâng đối phương lên: “Cám ơn Tôn chủ quản, bất quá ngươi đây là từ đâu tới a, đi vệ sinh rơi vào? ”
“Không cẩn thận, không cẩn thận mà thôi.”
Tôn Hạo nghe vậy có chút xấu hổ đáp, đồng thời len lén liếc mắt nhìn chiếc taxi đậu ở ven đường.
“Cái kia… Anh có thấy tài xế trong taxi đi đâu không? ”
