Lôi quang màu tím rực rỡ vờn quanh, Linh Đan đang ngửa đầu nhìn về phía Kiêu tướng quân, đôi mắt vàng rạng rỡ sinh quang, sát khí tràn ngập.
– Tránh ra! Đôi môi son của Linh Đan khẽ mở ra, phun ra hai chữ này.
– Tướng quân!
Đông đảo quỷ tốt thấy thế nhất thời vây quanh, một đám rút binh khí trong tay ra, lạnh lùng nhìn đám người Tiêu Dật.
Âm Phong Tức Hào, mấy trăm quỷ tốt nhanh chóng tụ tập thành trận, sát khí ngút trời, thế nhưng mạnh mẽ đem Linh Đan Tử Huyền Lôi đè xuống.
“Các ngươi muốn làm gì?”
Thấy tình hình này, sắc mặt Tiêu Dật cũng lạnh lẽo, cất bước về phía trước.
Thất Tinh Đãng Ma Kiếm vang lên, vầng sáng màu sắc quanh quẩn, kiếm phong sâm nhiên.
Chung Cận Lam đồng dạng xuất ra phán quan bút của mình, sau một khắc hư không sinh tự, kim sắc phá tà văn nhanh chóng hiện ra, ở giữa không trung bay múa du động.
“Làm gì?” Kiêu tướng quân cười lạnh một tiếng, “Âm gian không lưu người sống, ngươi hoặc là ngoan ngoãn trở về dương gian, hoặc là chết! ”
Hô!
Tiếng gió gào thét, một bộ gông gỗ thật lớn từ trên trời giáng xuống, gông gỗ mở ra, hướng về phía Tiêu Dật.
Đây là pháp khí Kiêu tướng quân dùng để câu hồn, một khi bị mắc kẹt, trong nháy mắt sẽ mất đi năng lực chiến đấu, trở thành thịt cá trên thớt, mặc cho người ta chém giết.
– Muốn chết!
Lôi đình bạo minh, mi tâm Linh Đan nở rộ ra hào quang bắt mắt, lôi văn hiện ra, Tử Huyền Lôi cuồng bạo đột nhiên bộc phát, vọt về phía đối diện.
Đông đảo quỷ tốt cũng không chút yếu thế, sát khí vô biên tụ tập lại, ở giữa không trung hình thành một cỗ ác quỷ dữ tợn.
Ác quỷ chỉ có hơn phân nửa thân thể, dưới thắt lưng không có hiện ra, nhưng cho dù như vậy, uy thế nó bộc phát ra vẫn khiến người ta sợ hãi như trước.
Âm phong gào thét, ác quỷ khổng lồ mở miệng to như hắc động, móng vuốt sắc bén vung lên, lại một phen đem Tử Huyền Lôi Linh Đan nuốt vào trong bụng.
Lôi Đình cuồng bạo ở trong cơ thể kịch liệt bắt đầu trùng kích, ác quỷ không ngừng biến hình vặn vẹo, ngẫu nhiên thậm chí còn có lôi quang rất nhỏ từ trong đó thẩm thấu ra.
Nhưng cuối cùng vẫn tiêu hao hầu như không còn.
Những thứ này lại rất dài, nhưng thực tế phát sinh lại là ở giữa điện quang hỏa thạch, sau khi Tử Huyền Lôi bị ác quỷ nuốt vào, gông gỗ của Kiêu tướng quân vừa mới tới gần đỉnh đầu Tiêu Dật.
Tranh!
Thất Tinh Đãng Ma Kiếm phát ra thanh việt kiếm minh, thanh quang hiện ra, Tiêu Dật tựa hồ biến mất trong chớp mắt, sau một khắc đã tránh khỏi Kim Kiêu bao phủ, thẳng kiếm hướng Kiêu tướng quân đâm tới.
“Hừ, ấu trĩ.”
Kiêu tướng quân cười lạnh ra tiếng, tay phải nắm chặt, một cú đấm hướng về phía bên trái Tiêu Dật.
“Ừ?”
Tiêu Dật cảm thấy nghi hoặc, nhưng chợt sắc mặt đột nhiên biến đổi.
– Cẩn thận!
Hô!
Tiếng phá phong cùng cảnh cáo của Chung Cận Lam cơ hồ đồng thời vang lên, Tiêu Dật chỉ cảm thấy như gai nhọn ở sau lưng, cảm giác nguy cơ mãnh liệt kích thích mỗi một dây thần kinh của hắn.
Cái gông gỗ vốn thẳng đứng xuống phía dưới kia lại không có rơi xuống mặt đất, mà là nửa đường xoay chuyển, hướng về phía ngực Tiêu Dật vọt tới.
Phương hướng công kích của Kim Kiêu cực kỳ xúc tích, vừa vặn phong bế đường lui của Tiêu Dật, nếu hắn muốn thuận lợi tránh thoát công kích này, cũng chỉ có thể đối mặt với Kiêu tướng quân một quyền.
Tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, Chung Cận Lam bên kia phá tà văn rốt cục ngưng tụ thành hình, hóa thành một thanh trường đao vàng rực rỡ, hung hăng chém vào trên gông gỗ.
Keng!
Mặc dù là gông gỗ, nhưng lúc tiếp xúc với trường đao lại phát ra âm thanh kim thiết giao minh, sau một khắc trường đao sụp đổ, Kim Kiêu thì dập đầu vị trí.
Tiêu Dật lúc này mới có thể xoay chuyển thân thể, hiểm trở tránh được giáp công.
– Chỉ chút bản lĩnh này còn muốn đi Minh Âm Quỷ Vực?
Kiêu tướng quân thu quyền cười một tiếng, mắt lộ ra trào phúng nhìn Tiêu Dật nói.
“Không sai biệt lắm rồi?” Tiêu Dật hơi cúi đầu, ánh trăng mờ mịt trong âm gian khó có thể chiếu rọi ra biểu tình trên mặt hắn.
“Ta tự cho là chưa bao giờ đắc tội với các hạ, nhưng ngươi lại một mực từng bước ép sát, chuyện này rất không có ý nghĩa.”
Tiêu Dật ngẩng đầu, nhìn Linh Đan đang chiến đấu với đông đảo quỷ tốt cùng Chung Cận Lam, sâu trong đôi mắt tựa như có ngọn lửa màu vàng trắng yếu ớt dấy lên.
– Hôm nay, mặc kệ ngươi có cho ta qua hay không, Minh Âm Quỷ Vực, ta nhất định đi!
Vừa dứt lời, bạch kim hỏa diễm trong con ngươi Tiêu Dật chợt bốc lên, khí thế ngút trời.
“Lúc này mới có chút ý tứ…”
Kiêu tướng quân tươi cười thu liễm, giơ tay lên triệu tập, đôi gông gỗ kia trong nháy mắt trở về.
– Vậy để ta xem bản lĩnh thật sự của ngươi!
Ầm ầm!
Hai đạo thân ảnh trong nháy mắt xông về phía đối phương, sát khí chấn thiên.
