Bướm và Cá Voi – Chương 10

Thần đồng (Chương trình cứu cá voi…)

Đêm từ đảo Đầm trở về, Hồ Điệp đột nhiên phát sốt, ước chừng là một trận đi du lịch tiêu hao quá nhiều tinh lực của cô, triệu chứng sốt nhẹ kéo dài mấy ngày. Cô nằm trên giường bệnh cả ngày, ngoại trừ ăn uống thuốc, thời gian còn lại cơ bản đều ngủ.

Đêm hôm trước đoàn người Thiệu Quân chuẩn bị trở về thành phố B, anh gạt Phương Thêm một vài người bọn họ cùng Kinh Du tới bệnh viện một chuyến, nhưng lúc đó Hồ Điệp vừa mới uống xong thuốc ngủ, bọn họ chỉ cùng Tưởng Mạn tán gẫu vài câu, buông đồ mang xuống rồi rời đi.

Hồ Điệp thẳng đến sau khi sốt lui, mới liên lạc với Thiệu Quân.

Buổi chiều yên tĩnh, trong phòng có mùi thuốc vô tận, cô nằm trên giường nhìn ảnh Thiệu Quân gửi tới, mỗi tấm anh đều sửa qua một chút, duy chỉ có tấm ảnh chụp chung của cô và Kinh Du anh không hề nhúc nhích.

Thiệu: Góc độ và ánh sáng của hai người đều rất thích hợp tôi không sửa, những thứ khác tôi cũng điều chỉnh ánh sáng, cậu xem còn có gì phải sửa hay không, chờ lát nữa tôi lại tìm thời gian đi phòng tối rửa sạch ảnh, gửi cho cậu một bản.

Hồ Điệp kéo đến bức ảnh chụp chung, cô ngửa đầu nhìn ống kính, vẻ mặt còn có chút mơ hồ, chàng trai ở một bên thân hình chưa nhúc nhích, chỉ nghiêng đầu, tầm mắt dừng ở bên cô.

Trong bối cảnh màu lam yên lặng, giống như chỉ có ánh mắt của anh mang theo nhiệt độ, cho dù chỉ cách ảnh chụp, cô dường như cũng có thể tìm lại được ánh mắt mà lúc đó đã bỏ lỡ.

Butterfly: Không cần sửa chữa, tôi thích nó rất nhiều, cảm ơn anh Thiệu Quân.

Thiệu: Được.

Butterfly: Anh Thiệu Quân, bây giờ anh có thuận tiện không, tôi có chút việc muốn hỏi anh.

Thiệu: Thuận tiện, có chuyện gì vậy?

Butterfly: Vậy, chúng ta gọi để nói chuyện?

    Một giây sau, Thiệu Quân liền gọi điện thoại tới, vừa nghe máy, Hồ Điệp liền nghe thấy tiếng nước ào ào bắt đầu khởi động bên kia anh.

Hồ Điệp hỏi: “Anh đang tập luyện à?”

Thiệu Quân cười: “Không đâu, đang xem video.”

“À.”

“Cô có chuyện gì vậy?” Thiệu Quân nhấn tạm dừng, bối cảnh trong nháy mắt an tĩnh lại.

“Ừ…” Hồ Điệp do dự, chậm rãi hỏi: “Lúc trước ngươi nói Kinh Du là bởi vì bị thương mới nghỉ học, vậy hắn bị thương ở địa phương nào, là cánh tay sao?”

“Cánh tay đều là vết thương nhẹ, chủ yếu ở bả vai, lúc đó tai nạn giao thông xảy ra vai phải của anh ta bị đánh, xương bả vai bị gãy nát, vết thương phải khâu hơn hai mươi mũi.”

Hồ Điệp cầm bút ghi lại mấy chữ trong sổ, lại hỏi: “Ngươi có biết hiện tại hắn khôi phục như thế nào không?”

“Cũng không rõ ràng lắm, sau khi cậu ấy xuất viện đi rất gấp, lúc ấy chúng tôi lại vội vàng chuẩn bị thi đấu, thẳng đến tháng ba hôm nay tôi mới gặp cậu ấy một lần, vừa nói chuyện bơi lội cậu ấy liền vội vàng với tôi, bảo cậu ấy đi huấn luyện phục hồi chức năng cũng không muốn, giống như con lừa cứng đầu, ai.”

“Cho nên… Bây giờ anh ta không muốn trở lại bơi lội, một mặt có thể vì chấn thương, mặt khác vì cha mẹ anh ta có đúng không?”

Thiệu Quân: “Phỏng chừng đúng vậy.”

“Vậy cậu cảm thấy là nguyên nhân bị thương nhiều, hay là nguyên nhân của cha mẹ nhiều?”

Thiệu Quân trầm mặc vài giây: “Tôi cũng không rõ, có thể một nửa này một nửa kia đi.”

Hồ Điệp nói được.

Thiệu Quân nở nụ cười, hỏi: “Sao hôm nay cậu lại đột nhiên hỏi những thứ này?”

Hồ Điệp cầm bút, nói: “Tôi muốn thử.”

“Cái gì?”

“Hãy thử xem con cá voi bị mắc cạn này có thể được cứu không.”

Thiệu Quân nghe xong, có một đoạn thời gian rất dài cũng không nói gì, Hồ Điệp nghe hô hấp lúc xa lúc gần của cậu, cũng không nói gì.

Cũng không biết qua bao lâu, hắn bỗng nhiên rất nghiêm túc nói một câu: “Tiểu hồ điệp, cảm ơn ngươi.”

Hồ Điệp cười khẽ: “Còn không biết có thể thành công hay không.”

“Mặc kệ kết quả như thế nào, đều cảm ơn ngươi.” Thiệu Quân hít sâu một hơi nói: “Vậy cậu có cần tôi giúp đỡ gì không?”

“Thật đúng là có một chuyện cần ngươi hỗ trợ.”

Hồ Điệp đem kế hoạch của mình nói với Thiệu Quân một lần, anh nghe xong lại trầm mặc một thời gian rất dài, lại mở miệng, thanh âm tựa hồ đều mang theo nghẹn ngào: “Tiểu Hồ Điệp, thật sự cám ơn cậu.”

Hắn dừng lại vài giây, tiếp tục nói: “Anh rất xin lỗi nói với em điều này, sau khi biết em sinh bệnh, kỳ thật đã từng nghĩ tới việc khuyên Kinh Du ít qua lại với em.”

Hắn không chịu nổi sinh ly tử biệt một lần nữa.

    “Ta hiểu.” Hồ Điệp nói: “Ngươi không cần vì thế mà cảm thấy tự trách, sinh mệnh của ta đã nhất định có hạn, nhưng Kinh Du còn có khả năng vô hạn, ta biết từ đỉnh cao rơi xuống là cảm thụ như thế nào, ta có thể hiểu được hắn, cũng hiểu rõ hắn kỳ thật so với bất luận kẻ nào cũng muốn trở lại thi đấu.”

Thiệu Quân cúi đầu “Ừ” một tiếng, chậm rãi ổn định tâm tình nói: “Vậy chúc chúng ta thành công.”

Hồ Điệp cười: “Được, chúc chúng ta thành công.”

……

Kết thúc cuộc điện thoại, Hồ Điệp đọc xong một ít nội dung ghi chép trong quyển sổ, mở ra một trang mới, cầm bút viết sáu chữ.

– Kế hoạch cứu cá voi.

Hồ Điệp ở trong phòng bệnh qua một tháng sáu.

Mùa hè dài và nóng ở các thành phố ven biển, sau khi bước vào tháng 7, cảnh báo nhiệt độ cao của dự báo thời tiết đã không dừng lại.

Sinh nhật Mạc Hải vào thứ bảy tháng 7, Hồ Điệp được mời đến nhà hắn ăn cơm tối, đến chạng vạng mới mang theo lễ vật ra ngoài.

Trên đường gặp qua Kinh Du và Mạc Hải đến đón cô.

Trong khoảng thời gian này Hồ Điệp vẫn chưa từng ra cửa, Kinh Du dành thời gian mang theo Mạc Hải đến bệnh viện thăm cô vài lần, sau đó Mạc Hải tự mình quen đường, không có việc gì liền tự mình chạy tới.

“Chúc mừng sinh nhật.” Hồ Điệp đưa cho hắn loại transformers siêu to khổng lồ mua cho Mạc Hải, lắc lắc cánh tay nói: “Cũng may các ngươi tới rồi, không nghĩ tới thứ này lại nặng như vậy.”

“Không cần mua quà cho hắn, hắn chơi không được mấy ngày sẽ bị hủy.” Kinh Du gõ gõ đầu Mạc Hải: “Không biết nói cám ơn?”

Mạc Hải ôm đồ chơi, “Em đang muốn nói cảm ơn!”

Hắn cúi đầu với Hồ Điệp: “Cảm ơn Hồ Điệp tỷ! Em thích món quà này rất nhiều, khi sinh nhật của tỷ, em sẽ gửi cho tỷ một món quà.”

Hồ Điệp bị chọc cười: “Vậy tỷ cảm ơn em trước.”

Ba người đi về phía phố Hải Dung, Kinh Du và Hồ Điệp đi phía sau Mạc Hải, hắn hỏi: “Sinh nhật của cô khi nào?”

Hồ Điệp nhìn về phía hắn: “Như thế nào? Anh cũng sẽ tặng tôi một món quà chứ?”

“Ừm, không được sao?”

“Đương nhiên có thể.” Hồ Điệp nói: “Sinh nhật của tôi và Mạc Hải không xa, tôi là ngày 23 tháng 7, ngày tôi sinh ra là mùa hè, là tiết khí cuối cùng của mùa hè.”

Kinh Du gật gật đầu: “Ngươi có muốn gì không?”

Hồ Điệp bất mãn nói: “Có người tặng lễ vật như vậy sao?”

Hắn cười nhẹ nhàng: “Được rồi, tôi nghĩ về nó.”

    “Cái này cũng không sai biệt lắm.” Hồ Điệp hỏi thêm: “Sinh nhật của anh có phải là ngày 7 tháng 11 không?”

“Đúng.” Kinh Du học hỏi: “Ngày ta sinh ra là lập đông, tiết khí đầu tiên của mùa đông.”

Hồ Điệp cổ vũ qua loa: “Oa, thật tuyệt vời nha.”

Kinh Du: “…”

Nhà Mạc Hải và nhà Kinh Du đều ở phố Hải Dung, cách không xa lắm, cách hai con hẻm, từ sân thượng nhà Mạc Hải còn có thể nhìn thấy cây đa cổ thụ trong nhà cũ.

Cơm chiều cũng là ở trên sân thượng ăn, ba mẹ Mạc Hải rất hiếu khách, từ chỗ cháu trai biết chuyện của Hồ Điệp, không giữ lại cô qua đêm, nhưng nhất định phải giữ cô ăn dưa hấu rồi mới đi.

Dưa hấu vẫn ngâm trong giếng tiểu viện, mát lạnh, một ngụm cắn xuống, nước ngọt tràn đầy, mùa hè phảng phất đều tiêu tán trong ngụm này.

Hồ Điệp không thể ăn quá lạnh, cắn hai miếng liền cầm trong tay chờ nguội, quay đầu nhìn về phía vách tường trống rỗng kỳ quái trong phòng, liền ngồi xổm trên mặt đất dịch đến bên cạnh Kinh Du: “Kinh Du ca ca.”

Anh giống như đã quen với cách xưng hô của cô đối với mình, đặc biệt tự nhiên đáp một tiếng: “Hả?”

“Trước bức tường phòng khách kia treo cái gì vậy?”

Kinh Du quay đầu lại nhìn, nói: “Mạc Hải trước kia nhận được phần thưởng.”

“Vậy như thế nào…” Hồ Điệp ý thức được cái gì, ngừng lại.

Ước chừng là cảm thấy tiếc nuối đi, cho nên mới thu lại.

Kinh Du trầm mặc một hồi mới nói: “Lúc trước tôi nói Mạc Hải trước kia rất thông minh, kỳ thật không chỉ thông minh, cậu có biết hàng xóm phố Hải Dung trước kia đều gọi hắn là gì không?”

“Cái gì?”

Trả lời