Tôi Có Một Trang Trại Di Động – Chương 71

Vài phút sau, Ngưu Đạt từ bên ngoài trở về, đi theo phía sau hắn là một tráng hán trung niên trên dưới ba mươi, tráng hán lưng hùm lưng gấu, hai mắt lấp lánh hữu thần, mặt đầy hồng quang, lúc đi đường hổ hổ sinh phong.

Lão giả chỉ vào trung niên.

– Các ngươi đều đi qua vọng văn hỏi tất cả đều có thể sử dụng, chỉ cần tìm được nguyên nhân trong đó, cũng kê đơn thuốc cho hắn.

Nói xong lão giả nhìn về phía những người bị đào thải, “Các ngươi cũng có thể thử một chút, nếu như các ngươi ai chẩn đoán cho hắn, hơn nữa còn kê ra phương thuốc hữu dụng, lần này khảo hạch Đông y coi như các ngươi thông qua.

Lần này những khảo hạch giả bị đào thải thoáng cái kích động lên, bọn họ ai nấy vẻ mặt kích động trở lại khu sát hạch.

Bề ngoài trung niên căn bản nhìn không ra vấn đề gì, cho nên hầu như tất cả mọi người bắt đầu bỏ qua thăm khám, hỏi thăm, bọn họ trực tiếp bắt đầu hỏi thăm, cắt thăm.

Bất quá làm cho mọi người cảm thấy không biết nói gì chính là, vô luận bọn họ hỏi như thế nào, trung niên lại ngậm miệng không trả lời, người hỏi càng nhiều, vẻ mặt trung niên tựa hồ có dao động, trong ánh mắt xuất hiện một tia không kiên nhẫn.

Phía trước đều chẩn trị xong, Tôn Bất Hối, Lôi Phượng, Hoàng Phủ Tế Thế, Tống Mân cũng bắt đầu chẩn trị, bởi vì người phía trước nghe nói đều không có bất kỳ tác dụng gì, cho nên bọn họ vừa lên tay cũng là bắt mạch.

    Lúc những người khác bắt mạch, lão nhân vẫn nhìn Triệu Tân Vũ, ánh mắt hắn nhìn thấy Triệu Tân Vũ cũng không phải là thủ pháp bắt mạch của người khảo hạch, mà là vẫn rơi vào trên người trung niên nhân, điều này làm cho trong mắt lão nhân xuất hiện một tia vui mừng khó có thể che dấu, hai tai không nghe thấy chuyện thế gian, đại nhân Đông y chính là muốn làm đến trình độ này.

Khi mạch Tống Miểu hoàn thành, bắt đầu kê đơn thuốc, ánh mắt mọi người đồng loạt chuyển hướng về phía Triệu Tân Vũ, bọn họ đều muốn xem Triệu Tân Vũ có thể có chỗ nào xuất chúng.

Triệu Tân Vũ ngồi trước người trung niên nhân, cười nhạt một tiếng, hắn nhìn thấy Tống Miểu đã đem phương thuốc đã phát ra giao lên, ánh mắt hắn lần thứ hai chuyển hướng về phía trung niên nhân.

– Đái dầm cũng không phải là tật xấu gì lắm, cũng chính là châm cứu vài lần là có thể triệt để trị tận gốc, nhìn đại ca tính tình hẳn là sảng khoái, đây cũng không phải là ẩn ý khó tả gì.

Sau một khắc, ánh mắt mọi người đều bị co rụt lại, mà vẻ mặt trung niên nhân lại nổi lên biến hóa, khuôn mặt đỏ bừng, thở dài một tiếng, trong mắt xuất hiện một tia lệ hoa.

Người trung niên có một gia đình tốt đẹp, nhưng bắt đầu từ năm nay, không biết tại sao đột nhiên luôn luôn là đái dầm, ông không biết bao nhiêu lần nhìn thấy căn bản không có hiệu quả, mà bởi vì đái dầm, cuộc sống vợ chồng cũng xuất hiện vết nứt, nháo đến bây giờ đã ly thân, vợ anh cho anh một câu, thời gian một năm nếu không thể trị tận gốc liền ly hôn.

Tân Vũ nói chuyện tùy ý, người trung niên phản ứng kịch liệt, mà những người sát hạch bắt mạch cho người trung niên bao gồm bốn người Tôn Bất Hối, ai nấy đều ngơ ngác nhìn về phía Triệu Tân Vũ, trong mắt tràn đầy hoảng sợ, bọn họ như thế nào cũng nghĩ không ra, Triệu Tân Vũ không có bắt mạch, như thế nào cũng biết người trung niên đái dầm.

Ngược lại Tôn Bất Hối bốn người bọn họ, trong ánh mắt bọn họ xuất hiện một tia kinh ngạc, còn thêm một phần tự tin, bởi vì bọn họ từ trong mạch cảm biết người trung niên không chỉ có tật xấu đái dầm, còn có triệu chứng khác, mà loại triệu chứng này không có thủ đoạn bắt mạch đặc thù căn bản chẩn trị không được.

– Tiểu huynh đệ, ngươi nói chỉ cần châm cứu là có thể chữa khỏi bệnh của ta, trung niên nhân run rẩy thanh âm, giữ chặt tay Triệu Tân Vũ.

Triệu Tân Vũ cười nhạt một tiếng, giơ tay vỗ nhẹ vài cái trên bàn tay trung niên, “Đại ca, kỳ thật đái dầm đối với anh mà nói thật đúng là một chuyện tốt, là đái dầm cứu ngươi một mạng”.

Lời này làm cho ánh mắt người ở đây chợt co rụt lại, bọn họ ai nấy đều mang theo kinh hãi nhìn về phía Triệu Tân Vũ, đái dầm sao còn đâu cứu được người trung niên một mạng, cái này làm sao có liên quan đến nhau.

Bọn họ có phản ứng như vậy, nhưng Tôn Bất Hối bọn họ lại hoảng hốt, đúng như lời Triệu Tân Vũ nói, đái dầm trung niên là do các bệnh khác gây ra, chỉ cần trị tận gốc bệnh, đái dầm tự nhiên biến mất.

Lão giả nghe Triệu Tân Vũ nói như vậy, không ngừng gật đầu, ánh mắt lần nữa nhìn về phía Triệu Tân Vũ, tựa như có một loại cảm giác mẹ vợ nhìn con rể.

-Tiểu huynh đệ, ta không có khó chịu nào khác ngoài đái dầm.

– Đại ca, ta đến cho ngươi một chút mạch.

Khi Triệu Tân Vũ vươn một ngón tay đặt ở cổ tay người trung niên, trong mắt rất nhiều thí sinh toát ra một tia khinh thường, nhưng Tôn Bất Hối, lão giả cùng với giám khảo trên sân khấu thậm chí còn cùng Tôn Bất Hối đến với bọn họ, sắc mặt thuấn biến, trong đôi mắt tràn đầy kinh hãi.

Môi lão nhân run rẩy vài cái, giờ phút này hắn cảm giác được cổ họng khô, hắn không nghĩ tới thần thuật chẩn mạch thất truyền vô số năm xuất hiện trong khảo hạch Đông y, hơn nữa còn xuất hiện trên người một tiểu tử đầu lông chừng hai mươi tuổi.

Giờ phút này những người vốn đối với Triệu Tân Vũ còn có ánh mắt chán ghét này, trong ánh mắt bọn họ không còn là chán ghét nữa, ngược lại xuất hiện một tia kính sợ, mùi hương tràn ngập trên người Triệu Tân Vũ bọn họ tựa hồ càng không cảm giác được, bọn họ muốn biết nhất chính là thanh niên này rốt cuộc xuất phát từ đâu, vì sao tuyệt truyền trung y chẩn mạch thần thuật lại xuất hiện trên người hắn.

Cũng chính là thời gian vài phút, Triệu Tân Vũ cầm ngón tay trở về, anh giơ tay vỗ nhẹ vài cái trên tay người trung niên, “Đại ca, anh hỏi anh, anh ở trong một khoảng thời gian gần đây có phải là chuyện phòng the thường xuyên hay không, nhưng mỗi một lần đều là… ”

Trung niên nhân gật gật đầu, “Tiểu huynh đệ, tiểu thần y, cầu xin ngươi”.

Triệu Tân Vũ cười nhạt, “Vừa rồi ta nói, đái dầm cứu ngươi một mạng, châm cứu cũng không cần, kê một bộ thang dược, nhiều lắm nửa tháng, để cho ngươi khôi phục như lúc ban đầu, đến lúc đó ngươi muốn làm cái gì cũng không có vấn đề gì.”

Trả lời