“Tân Vũ, có phải ngươi biết pháp thuật hay không”, ngày hôm nay Hàn Quân bị nhốt mấy ngày bọn họ tề tụ đến đại viện, bọn họ vẫn nghĩ không rõ ngày đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, bất quá bọn họ lập tức nghĩ đến Triệu Tân Vũ.
Triệu Tân Vũ cười nhạt, “Không có gì, là bọn họ vận khí không tốt, bất quá Hàn Lập, Lục Minh, các ngươi cũng nên rèn luyện thân thể một chút rồi.”
Ánh mắt bọn Hàn Lập trong nháy mắt sáng lên, tuy nói Triệu Tân Vũ không nói, nhưng trong lòng bọn họ lại giống như gương sáng, chuyện ngày đó khẳng định có liên quan đến Triệu Tân Vũ.
– Tân Vũ, ngươi dạy bọn ta đi.
Triệu Tân Vũ mỉm cười gật đầu, “Được, chỉ cần các ngươi không sợ chịu khổ, từ ngày mai trở đi ta sẽ dạy các ngươi”.
Một đoạn thời gian tiếp theo, đám Hàn Lập mới biết được đồ đạc của Triệu Tân Vũ dạy bọn họ biến thái cỡ nào, một động tác nhìn như đơn giản, bọn họ một tuần cũng không làm được, bất quá mỗi một ngày sau, bọn họ đều có thể cảm giác được thân thể phát sinh biến hóa, điều này làm cho bọn họ mỗi ngày vận công đi rèn luyện, học tập.
– Hàn Quân, sắp đến ngày 1 tháng 5, ta dự định tổ chức một lễ hội hái lượm ở đại viện.
Hàn Quân bọn họ đồng loạt gật gật đầu, rau trong sân gần năm mươi mẫu, tuy nói mỗi ngày phải cung cấp giải trí nông thôn, khách sạn Bằng Thành, rau muống, ngoại trừ cải dầu dùng một lần, rau bina những loại rau dùng một lần này có thể nhìn thấy giảm bớt.
Và các loại rau như cà chua, dưa chuột, đậu, ớt xanh, hầu như không thể nhìn thấy sự suy giảm lớn, cho đến bây giờ cà chua, dưa chuột và các loại rau khác, có thể nhìn thấy hầu như tất cả các loại trái cây, giống như lá tất cả bị chặn ở phía sau.
Mở lễ hội hái lượm, thứ nhất có thể giảm bớt nhân công, thứ hai ở trong sân liền có thể đem rau quả bán ra, còn có thể nâng cao danh tiếng rau quả của bọn họ, điểm này đối với bọn họ đều có chỗ tốt cực lớn.
– Tân Vũ, thôn chúng ta có không ít người dựa theo suy nghĩ của ngươi, làm nghề nuôi, heo dê tuy rằng còn mấy tháng, nhưng gà vịt ngỗng cũng gần như có thể bán, ta cảm thấy chúng ta còn có thể tổ chức một lần tụ hội trong thôn.
– Được, đề nghị này không tệ, Hàn gia gia ngày đó còn nói, thôn chúng ta có mấy năm không có dựng sân khấu hát kịch, thừa dịp này chúng ta mời các gánh hát.
– Được rồi, ta cùng cha ta thương lượng một chút, thuận tiện tuyên truyền.
Trong thôn gấp rút chuẩn bị, Triệu Tân Vũ bên này ngược lại rất là thanh nhàn tự tại, hôm nay Đỗ Mộng Nam nghe Hàn Quân nói muốn tổ chức hội họp trong thôn, ánh mắt Đỗ Mộng Nam sáng lên.
– Ta cũng tới đây góp vui.
Triệu Tân Vũ hơi sửng sốt, “Cô không phải là muốn ở trong thôn… ”
Đỗ Mộng Nam cười khanh khách, bàn tay ngọc duỗi ra rất tự nhiên sờ lên đầu Triệu Tân Vũ một chút, “Tiểu tử có thể dạy, rau quả bên đây đã được người ở rất nhiều nơi xung quanh quen thuộc, lễ hái khẳng định có thể hấp dẫn không ít người tới đây, ta liền ở trước cửa chính ngươi nấu ăn, cũng tăng lên một chút danh tiếng của khách sạn”
Ánh mắt Triệu Tân Vũ lóe lên vài cái, gật gật đầu, “Hàn Quân, cùng Hàn gia gia thương lượng một chút, chúng ta tụ tập ở khu vực trước cửa ta, đến lúc đó người ở trên đường lớn đều có thể nhìn thấy.”
Một ngày trước ngày 1 tháng 5, một khoảng đất trống lớn trước cửa Triệu Tân Vũ xuất hiện nhà hàng đơn giản của khách sạn Bằng Thành, ở bãi đất trống sát đường, từng gian hàng được quy hoạch bắt đầu dựng lên, sân khấu cũng dựng lên một mảnh đất trống trước mặt.
Mà ngay buổi tối hôm đó, bên sân khấu liền truyền đến tiếng chiêng trống, mà khách sạn Bằng Thành đã xây xong cũng chính thức mở cửa ra bên ngoài.
“Triệu Tân Vũ, xin cậu một chuyện này”, bởi vì khách sạn kinh doanh bên này, Đỗ Mộng Nam đương nhiên thuận lý thành chương ở lại đại viện.
“Chuyện gì”, Triệu Tân Vũ nhìn thấy đôi mắt hạnh nhân của Đỗ Mộng Nam không ngừng lóe lên, hắn biết Đỗ Mộng Nam khẳng định muốn hắn làm cái gì mình không muốn làm.
– Mấy ngày nay ngươi cũng bận một chút, đi chỗ nào ta giúp đỡ, ngươi chỉ phụ trách nướng thịt, hầm cá chép là được.
Nhìn khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm nào của Đỗ Mộng Nam, Triệu Tân Vũ đột nhiên có một loại xúc động, anh cười hắc hắc, “Có thù lao gì không có”.
“Tiền ngươi không thiếu, nhìn ngươi một mình cô đơn, nếu không ta lấy thân hứa hẹn thế nào?” Đỗ Mộng Nam đỏ mặt nói.
Trải qua khoảng thời gian ở chung này, Đỗ Mộng Nam cũng có thể cảm nhận được Triệu Tân Vũ đối với nàng có ý tứ, nhưng khối gỗ này vẫn không vạch trần, điều này làm cho Đỗ Mộng Nam rất sốt ruột.
Cho nên thừa dịp hai người ở một mình, Đỗ Mộng Nam xấu hổ nói ra.
Triệu Tân Vũ hơi sửng sốt, trong lòng không biết thế nào, đột nhiên thốt ra một câu, “Vậy ta không phải chịu thiệt thòi lớn”.
Đỗ Mộng Nam nghe Triệu Tân Vũ nói, khuôn mặt vốn cười như hoa lạnh lẽo, giơ phấn quyền lên đấm về phía Triệu Tân Vũ, lại không muốn dưới chân trượt xuống, toàn bộ thân thể liền ngã xuống trên người Triệu Tân Vũ.
Bốn mắt nhìn nhau, khuôn mặt xinh đẹp của Đỗ Mộng Nam thoáng cái trở nên ửng đỏ, thân thể đều có chút nóng lên, tuy nói trong lòng thẹn thùng, nhưng trong lòng nàng không biết thế nào ngược lại cảm giác được một tia ngọt ngào.
Triệu Tân Vũ đương nhiên cũng có thể cảm nhận được biến hóa thân thể Đỗ Mộng Nam, trong lòng hắn cũng có Đỗ Mộng Nam, chẳng qua cảm giác hai người môn không đúng hộ, hiện tại Đỗ Mộng Nam đều chủ động như vậy, hắn đương nhiên sẽ không ẩn nấp tình cảm của mình nữa.
Hắn đưa tay ôm Đỗ Mộng Nam vào trong ngực, thân thể Đỗ Mộng Nam chấn động, giống như con mèo lười nằm trong lòng Triệu Tân Vũ, bất quá ngọc thủ lại vươn tới bên hông Triệu Tân Vũ, khẽ nhéo một cái.
Cảm nhận được sự dịu dàng của mỹ nhân, Triệu Tân Vũ cúi đầu hôn lên môi anh đào của Đỗ Mộng Nam, Đỗ Mộng Nam rầm rầm vài tiếng, bàn tay ngọc vờn quanh vòng eo cường tráng của Triệu Tân Vũ.
Một lúc lâu sau, hai người chia nhau, Đỗ Mộng Nam đấm nhẹ vào vai Triệu Tân Vũ một chút, yên lặng nằm sấp trong lòng Triệu Tân Vũ.
– Ngươi rốt cuộc có giúp ta hay không.
Triệu Tân Vũ cười ha ha, trên cánh tay dùng sức ôm Đỗ Mộng Nam, “Giúp, sao lại không giúp”.
– Được, ngày mai ta tìm người đưa một nhóm gà đồi.
– Cái này không cần, ngươi chẳng lẽ không nhìn thấy ta nơi này cũng có gà rừng.
Đỗ Mộng Nam hơi sửng sốt, “Ngươi nuôi gà rừng từ khi nào vậy”.
– Đây cũng không phải là ta nuôi, là gà rừng tự mình bay tới, đây đều là gà rừng chính thống.
“Tôi muốn ăn ngay bây giờ.”
– Được, ta liền đi bắt.
“Nếu có thịt lợn hầm mà chúng ta đã ăn… Không biết tại sao Đỗ Mộng Nam đột nhiên nghĩ đến món thịt heo hầm khiến hắn đến bây giờ vẫn nhớ mãi không quên.
– Lợn rừng là động vật bảo hộ, thỉnh thoảng ăn một lần còn không có gì, nếu như chúng ta cùng mở bán, vậy thì gặp phiền toái rồi.
– Triệu Tân Vũ, Vũ Mạt, Nhược Hi bọn họ ngày mai cũng sẽ tới, ngươi bên này không có ai tới đây.
