Tôi Có Một Trang Trại Di Động – Chương 80

Gà đất, vịt đất mà dân làng nuôi thậm chí còn thu mua từ trên núi về được người dân Bằng Thành chấp nhận, mỗi nhà nuôi đều kiếm được đầy đủ.

Mà bọn họ nuôi heo trâu dê, tuy nói còn chưa tới thời gian xuất chuồng, nhưng trong đó đại đa số đã được định trước đi ra ngoài.

Các hộ chăn nuôi rốt cục cũng có thu hoạch, bọn họ kích động đồng thời, trong lòng cũng cảm kích Triệu Tân Vũ là thanh niên bày mưu tính kế cho bọn họ, không ít gia đình có con cái làm việc bên ngoài trưởng bối đã gọi điện thoại cho bọn nhỏ ra ngoài trở về thôn phát triển.

Mà bởi vì việc xây dựng lại trường học trong thôn đã như lửa đốt, Triệu Tân Vũ lại hứa hẹn, hắn sẽ dựa vào mời giáo viên tốt nhất trường cũ huấn luyện, không ít người Tây Hàn Lĩnh ra ngoài làm việc cũng quyết định sau khi bọn nhỏ nghỉ hè, bọn họ liền trở về thôn phát triển.

Trong lúc này, Bàng Minh Viễn trở về làm thủ tục rời đi cũng đi tới đại viện, Triệu Tân Vũ cũng không an bài cho hắn bất kỳ chức vụ nào, mà là bảo hắn đi theo Hàn Lập, Tưởng Phi bọn họ quen thuộc một chút.

Sau kỳ nghỉ dài ngày 17 tháng 5, đại viện vắng vẻ không ít, Bàng Minh Viễn duy nhất ở lại trong đại viện cũng đi bên kia, Triệu Tân Vũ một mình cũng nhàn rỗi đến nhàm chán, hắn mang theo Hắc Phong ở trong rừng nho nhìn gà rừng vô ưu vô lự.

Theo một tiếng chuông điện thoại vang lên, một đám gà rừng ở cách đó không xa cũng chạy vào đám chua xót.

– Tân Vũ, nói cho ngươi một tin tức tốt, vừa rồi trong thôn có một cái mương sạt lở, Triệu Thế Minh cùng mấy hồ bằng cẩu hữu của hắn toàn bộ bị chôn vùi, mọi người đều đi qua xem náo nhiệt, ngươi bất quá chỉ đi xem một chút. Điện thoại là Hàn Quân gọi tới, từ lời nói của Hàn Quân, Triệu Tân Vũ không khó để nhận ra Hàn Quân rất kích động.

Triệu Tân Vũ cúp điện thoại, hắn sâu kín thở dài một tiếng, nói một câu trong lòng, không nói là người ngoài như hắn, chính là những người trong thôn từng nghe được tai họa của bọn Triệu Thế Minh nghe được tin tức này đều cảm thấy kích động.

Bất quá Triệu Tân Vũ không biết như thế nào, trong lòng hắn không có một tia kích động, ngược lại có một loại cảm giác nói không nên lời.

Hắn cũng nghe Hàn Thiên Lượng nói qua, Triệu Thế Minh cũng không phải là thứ gì đó, mà mấy tên côn đồ đi theo hắn, bọn họ đều là bởi vì gia đình nghèo khó, dậy sớm vậy thì bỏ học, sau đó mới biến thành bộ dáng kia.

Hắn cũng đã gặp qua người nhà mấy tên lưu manh, bọn họ đều là thôn dân thành thật lương thiện, hắn có thể tưởng tượng được loại bi thương người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh này.

Nghĩ đến những điều này, Triệu Tân Vũ lập tức trở về viện, tìm ba lô của mình, suy nghĩ một chút, đặt một ít thuốc khẩn cấp ở bên trong, bước nhanh về phía một khe rãnh mà Hàn Quân nói.

Dọc đường hắn cũng nhìn thấy mấy thôn dân, từ chỗ bọn họ Triệu Tân Vũ cũng biết Triệu Thế Minh bọn họ nghe nói trong thời đại chiến tranh khe rãnh kia đánh một trận, bên trong lưu lại không ít vàng bạc, bọn họ đang tìm kiếm bảo tàng thì xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Trong một khe rãnh sâu hơn ba mươi mét, giờ phút này đáy rãnh đã tụ tập hơn trăm người, Triệu Tân Vũ từ xa đã nghe được một tiếng kêu rên. Có một xe cứu thương đậu trên khe.

Dân làng nhìn thấy Triệu Tân Vũ tới, không ít người gật gật đầu với Triệu Tân Vũ, hiển nhiên những người này đều là tới xem náo nhiệt, điều này làm cho Triệu Tân Vũ trong lòng khẽ thở dài, một mình ở trong thôn xuất hiện kết quả như vậy, người như vậy chính là ăn uống không lo, nhân sinh của hắn cũng là bi ai.

Trong đám người, có bảy người nằm, miệng mũi Triệu Thế Minh tràn đầy máu tươi, trước ngực sụp đổ một khối, trước người hắn không có ai bận rộn, hiển nhiên bác sĩ đã buông tha sơ cứu cho bọn họ.

Sáu người còn lại trên người ngược lại không có vết máu, bất quá từ trên mặt bác sĩ y tá thần sắc ngưng trọng có thể thấy được, tình huống của bọn họ cũng không quá lạc quan.

Theo một tiếng thở dài, một bác sĩ cấp cứu lắc đầu nhìn về phía phụ huynh đang canh giữ bên cạnh đứa nhỏ kêu rên, “Đều trở về chuẩn bị hậu sự đi”, nói xong lời này, hắn mang theo mấy y tá vội vàng rời khỏi khe rãnh.

Hắn vừa đi, tiếng kêu rên thoáng cái càng thêm thê thảm, tuy nói trong đó người xem náo nhiệt chiếm đại đa số, nhưng nghe được tiếng khóc thê thảm như vậy, không ít người xem náo nhiệt cũng nhịn không được rơi lệ theo.

Triệu Tân Vũ khẽ thở dài một tiếng, hắn ra khỏi đám người, đi sớm bên cạnh Triệu Thế Minh ngồi xổm xuống, một đôi lão nhân tóc bạc trắng nhìn thấy là Triệu Tân Vũ, sắc mặt hai người biến đổi, bọn họ toàn bộ cúi đầu, khóc gọi nhi tử.

Triệu Tân Vũ vươn một ngón tay đặt lên cổ tay Triệu Thế Minh, một lát sau, Triệu Tân Vũ nhướng mày, hắn nhìn về phía cha mẹ Triệu Thế Hiểu.

– Các ngươi không được động vào hắn, hắn còn có thể cứu.

Thanh âm Triệu Tân Vũ tuy thấp, nhưng lại giống như sấm sét, hiện trường thoáng cái an tĩnh lại, tất cả mọi người nhìn về phía Triệu Tân Vũ, không nói là người vây xem, cho dù là Triệu Thế Minh cùng với cha mẹ lưu hành khác thần sắc cũng trở nên phức tạp.

Triệu Tân Vũ buông ba lô xuống, thời khắc mạng người quan trọng, hắn cũng không để ý ẩn nấp, trực tiếp vận dụng Hồng Mông Ngũ Hành Châm, nhìn từng quả kim châm đâm vào trong cơ thể Triệu Thế Minh, không ít thôn dân giơ điện thoại di động lên.

Triệu Tân Vũ ngẩng đầu nhìn dân làng, “Đừng quay phim”. Theo khí tức trên người hắn rất nhỏ ba động, Hồng Mông Ngũ Hành Châm bắt đầu phát ra thanh âm ong ong.

Trong khoảng thời gian mấy hô hấp, Triệu Thế Minh vốn không có khí tức, thân thể đột nhiên nhúc nhích vài cái, từng tiếng rên rỉ như có như không thống khổ truyền vào tai mọi người.

“Đừng động vào anh ta.” Triệu Tân Vũ đứng dậy lại đến trước người một tên lưu manh nhỏ, mấy giây sau, khóe miệng tên lưu manh này chảy ra một tia máu ứ đen, bất quá mọi người nhìn thấy lồng ngực hắn có phập phồng.

Hai người đã bị bác sĩ phán đoán tử vong, lại lần nữa có hô hấp, lần này hô hấp của mọi người đều trở nên dồn dập. Có mấy người lại lấy điện thoại di động ra, bọn họ muốn đem toàn bộ cảnh này chụp lại.

Bất quá bọn họ rất nhanh đã bị bọn Hàn Lập ngăn lại, hiển nhiên bọn Hàn Lập bọn họ cũng hiểu được, Triệu Tân Vũ không muốn chuyện này bị bên ngoài biết.

Mười phút sau, bảy người Triệu Thế Minh đều có hô hấp, trên người mỗi người đều có kim châm run rẩy, mà mọi người cũng phát hiện, Triệu Tân Vũ vốn khuôn mặt hồng nhuận sắc mặt có chút xám trắng, trên trán lại có một tầng mồ hôi to bằng đậu nành, mỗi lần hắn ngồi xổm xuống kiểm tra cho bọn Triệu Thế Minh, mồ hôi trên đầu giống như mưa rơi xuống.

Trả lời