Nghe Hàn Thiên Lượng nói xong, Triệu Tân Vũ cũng thở dài không thôi, một giáo viên ưu tú một lòng vì học sinh như vậy, lại bởi vì trợ giúp học sinh rơi vào kết quả như vậy, điều này không thể không làm cho hắn cảm khái.
– Hàn gia gia, ngài biết Trương Tiến Hoành này không.
– Sao lại không biết, mười dặm tám thôn có mấy người không biết hắn, Hàn Lập, Hàn Quân hai tiểu tử đều là hắn mang ra, khi đó cũng là bởi vì trong nhà quá nghèo, hai anh em bọn họ đều không học trung học, vì chuyện này mấy năm đó ta đã khiến Trương Tiến Hoành quở trách mấy lần.
– Được rồi, chúng ta chỉ dựa vào việc mời Trương Tiến Hoành đảm nhiệm chức hiệu trưởng trường Tây Hàn Lĩnh chúng ta, đối với hắn hẳn là không phải của thôn chúng ta. Triệu Tân Vũ nghĩ đến danh sách hộ nghèo mà hắn liệt kê ở Tây Hàn Lĩnh cũng không thấy cái tên này.
– Hắn là người đông hậu khẩu, ở phía đông thôn chúng ta tám dặm.
– Đi, chúng ta đi trước liền đi qua.
Đông Hậu Khẩu tuy rằng cách Tây Hàn Lĩnh cũng chỉ cách bảy tám dặm lộ trình, nhưng tình huống cùng Tây Hàn Lĩnh có rất khác nhau, địa thế bằng phẳng không nói, ở cửa thôn còn có một hồ nước diện tích không nhỏ này.
Mà trong thôn lại không nhìn thấy ngôi nhà cũ được xây dựng mấy chục năm trước, có thể nhìn thấy đều là những ngôi nhà mới tràn ngập khí tức hiện đại, cách thôn không xa có mấy nhà máy chiếm diện tích không nhỏ, hiển nhiên trong thôn phát sinh biến hóa như vậy hẳn là có quan hệ không thể tách rời với nhà máy.
Tiến vào thôn, một số lão nhân ngồi trên đường sau khi nhìn thấy Hàn Thiên Lượng, một đám cười chào hỏi, không ngoại lệ đều hỏi chuyện của Triệu Tân Vũ. Nói Tây Hàn Lĩnh có một Triệu Tân Vũ so với mấy nhà máy trong thôn bọn họ còn có tác dụng hơn, điều này làm cho Triệu Tân Vũ đi theo này mặt đỏ bừng.
Một chỗ không hợp với sân chung quanh, sân này chỉ là đắp một nửa, sở dĩ cùng hai bên viện tử không hợp nhau, chủ yếu là sân này không phải dùng gạch ngói che lên, mà là dùng bùn đất đắp lên.
Người khác đều là gạch xanh ngói đỏ, mà lần này ra khỏi sân chung quanh chỉ là dùng một ít cành cây đơn giản vây thành một cái tường hàng rào, đại môn đồng dạng cũng là cành cây tạo ra.
Tuy nói Hàn Thiên Lượng không nói gia đình này là ai, nhưng Triệu Tân Vũ mơ hồ cũng đoán được viện này chính là nơi ở của Trương Tiến Hoành mà bọn họ muốn tìm.
Căn bản không cần gõ cửa, lúc bọn họ đi tới trước cửa, một cô gái dáng người nhỏ nhắn, dung mạo thượng giai, ăn mặc cực kỳ mộc mạc, cô gái tuổi hai mươi ba bốn từ trong viện đứng lên, trong tay nàng có mấy gốc cỏ dại, hiển nhiên nàng đang quản lý ruộng rau trong viện.
“Ngài là Hàn bá bá”, cô gái sau khi nhìn thấy Hàn Thiên Lượng, hơi giật mình một chút, mang theo một tia nghi hoặc hỏi.
– Phượng nha đầu cũng trưởng thành đại cô nương, cha ngươi đâu.
Khi Hàn Thiên Lượng dứt lời, một lão nhân đầu đầy tóc bạc, dáng người có chút gầy gò từ trong phòng đi ra, hắn thẳng lưng đỡ một cái kính đã có thể xem là đồ cổ, lập tức sửng sốt.
– Hàn lão ca, khách quý. Bất quá trong thanh âm lại có chút không đủ sức lực.
Đứng bên cạnh Hàn Thiên Lượng, Triệu Tân Vũ trong lòng có chút chua xót, đây chính là Trương Tiến Hoành đã giáo dục học sinh cả đời, ở thôn Mười Lý Bát có danh tiếng cực cao.
Hắn từ Hàn Thiên Lượng nào biết Trương Tiến Hoành cũng chỉ hơn sáu mươi một chút, nhưng giờ phút này Trương Tiến Hoành nhìn qua chừng bảy tám mươi tuổi, nếu không phải Hàn Thiên Lượng dẫn mình tới đây, chính mình thật đúng là không thể tin được cuộc sống của có người lại nghèo khó như thế, hơn nữa hắn còn là một giáo viên nhân dân đã dạy mấy chục năm.
Hàn Thiên Lượng khẽ thở dài một tiếng, hắn dời cửa hàng rào đi vào sân, hắn nhìn Trương Tiến Hoành, “Đi thôi, vào nhà nói”.
“Trong nhà bẩn thỉu, tôi nghe nói thôn các người hiện tại sống không tệ”, Trương Tiến Hoành lúc nói chuyện rõ ràng có chút không đủ sức lực.
– Ngươi tên này, sao lại biến thành như vậy.
Tuy nói là buổi chiều, nhưng bởi vì phòng ốc quá cũ kỹ, trong phòng có chút tối tăm, một lão phụ tóc hoa râm nằm nghiêng trên gối, nhìn thấy Hàn Thiên Lượng tiến vào, nàng giãy dụa ngồi dậy.
“Là trưởng thôn Hàn a”, lão phụ mang theo một tia xấu hổ hỏi.
– Tân Vũ, cho thím ngươi xem một chút.
Triệu Tân Vũ gật gật đầu, Trương Tiến Hoành bên kia hơi ngẩn ra, “Lão Hàn, hắn là… ”
– Hắn là một bác sĩ, đông y, ta nghe nói thân thể đệ muội không tốt lắm, ta dẫn hắn tới xem một chút.
Một lát sau, Triệu Tân Vũ cầm tay về, Hàn Thiên Lượng trầm giọng nói: “Thế nào”.
– Thường xuyên lao động nên bệnh, dinh dưỡng cũng không theo kịp, ngoại trừ dạ dày có chút teo tóp ra, không có tật xấu quá lớn, điều dưỡng nửa năm liền không sai biệt lắm.
– Đa tạ, đa tạ, ngươi cho ta phương thuốc, ta quay đầu lại đi thành thị bắt thuốc. Trương Tiến Hoành mang theo một tia kích động vội vàng cảm tạ.
Triệu Tân Vũ trong lòng khẽ thở dài một tiếng, “Ta nào có thuốc, quay đầu lại bảo Hàn gia gia mang tới cho ngài.”
Ánh mắt Hàn Thiên Lượng lóe lên vài cái, nhìn về phía Trương Tiến Hoành, “Lão huynh đệ, đây không phải là trường học trong thôn vừa mới xây dựng, trường học không có hiệu trưởng, lần này tôi tới đây là muốn mời anh đến trường giúp đỡ xử lý trường học một chút”
Thân thể Trương Tiến Hoành chấn động, trong mắt toát ra một tia không thể tin được, “Lão Hàn, ngươi cũng biết chuyện của ta, một người từng ngồi tù của ta nếu đi học, ai còn dám đưa đứa nhỏ qua, hơn nữa ta nghe nói trường học là một người trẻ tuổi góp vốn nhặt lên, nếu để cho hắn biết chuyện của ta, hắn nghĩ gì về ngươi.”
Hàn Thiên Lượng lắc đầu, “Chuyện đó cũng không phải lỗi của anh, việc này ai cũng biết, Tân Vũ chính là người trẻ tuổi góp vốn xây dựng trường học, là anh ấy muốn tới mời anh qua.
Ngay sau đó, thân thể Trương Tiến Hoành đột nhiên vẫn, hơi thở trên người cũng xảy ra biến hóa, tuy nói ăn mặc có chút rách nát, nhưng Triệu Tân Vũ ở trên người hắn cảm nhận được cảm giác sợ hãi khi còn nhỏ nhìn thấy lão sư.
