Thất vọng

Trương Bằng Vũ trong lúc phẫn nộ hít sâu một hơi, khuôn mặt dữ tợn chậm rãi khôi phục lại bộ dáng ban đầu, hắn cười nhạt một tiếng, cũng không để ý tới Triệu Tân Vũ bên này, mà là đứng dậy nâng chén.
– Mọi người khó có được tụ tập cùng một chỗ, vừa rồi là ta không nghĩ chu toàn, quá mức lỗ mãng, đến, vì hữu nghị của bạn học chúng ta uống một chén.
Trương Bằng Vũ chủ động hóa giải lúng túng, mọi người đương nhiên phải tương ứng, mọi người nâng ly, tràng diện trong nháy mắt khôi phục lại bộ dáng ban đầu, xấu hổ trên mặt các bạn học cũng biến mất.
Triệu Tân Vũ đưa lưng về phía Trương Bằng Vũ, hắn cũng không biết Trương Bằng Vũ nghĩ cái gì, bất quá hắn nhìn thấy Lưu Phượng Anh lần thứ hai vui vẻ, trong lòng hắn cũng buông lỏng.
Trương Bằng Vũ bên kia gật gật đầu với Mã Tuấn, Mã Tuấn trong nháy mắt thu ý, hắn bưng một chén rượu đi về phía bàn của bọn Triệu Tân Vũ.
Khi hắn đi tới bên cạnh Triệu Tân Vũ, dưới chân tựa hồ trượt xuống, một chén rượu liền ngã lên đầu Triệu Tân Vũ.
Triệu Tân Vũ đang cúi đầu nói nhỏ với Lưu Phượng Anh trong nháy mắt xuất hiện một tia ôn nộ, bất quá cũng chỉ là một ý niệm, ôn nộ biến mất.
“Ai nha, Triệu Tân Vũ, tôi trượt một chút, thật ngại quá.”
Triệu Tân Vũ lau rượu trên đầu một chút, cười nhạt, “Không có việc gì”.
Mã Tuấn cười ha ha, đem chén rượu buông xuống, đưa tay cầm lấy ba lô Triệu Tân Vũ đặt ở bên chân, “Đây là người nào nhặt phế phẩm ném ở chỗ này, mau ném đi.”.
Đồng thời nói chuyện, liền đem ba lô của Triệu Tân Vũ ném ở cửa phòng phú quý, lần này tràng diện trong nháy mắt lại một lần nữa an tĩnh lại, tất cả mọi người đều biết Mã Tuấn đang nhằm vào Triệu Tân Vũ.
Triệu Tân Vũ lắc đầu, “Đó là ba lô của tôi”. Trong lúc nói chuyện, sắc mặt Triệu Tân Vũ trầm xuống.
– Thực xin lỗi a, ta còn tưởng rằng là đồ ăn mày nào đó, ném liền ném, ta cho ngươi hai mươi đồng, ngươi đi ra ngoài mua thêm một cái.
Xúc phạm, xúc phạm trần trụi.
Lưu Phượng Anh rốt cuộc nhịn không được, nàng đứng dậy đang muốn giận dữ mắng Mã Tuấn.
“Ba”, một tiếng vang thanh thúy, mọi người nhìn thấy thân thể Mã Tuấn bay đến cửa sảnh Phú Quý, chờ hắn đứng lên, nửa khuôn mặt đã sưng lên, một cái miệng một cái răng hàm rơi trên mặt đất.
– Triệu Tân Vũ, ngươi dám đánh lão tử.
Triệu Tân Vũ mặt lạnh đi đến bên cạnh anh, nhấc chân giẫm lên mặt Mã Tuấn, giẫm lên mặt anh lần nữa, “Cậu biết bạn học là cái gì, bạn học dùng để giúp đỡ lẫn nhau, mà không phải châm chọc khiêu khích, bỏ đá xuống giếng, khoe khoang khắp nơi, cứ như vậy bạn học không cần cũng được”
Nói xong Triệu Tân Vũ nhặt ba lô của mình lên, từ bên trong lấy ra năm bó tiền, sau đó giao cho Lưu Phượng Anh đi tới muốn kéo hắn.
– Đoàn thư, phiền ngươi đem thanh toán hôm nay, ta đi trước, rảnh rỗi đi Bằng Thành tìm ta.
Nói xong lời này, Triệu Tân Vũ lại trở lại bàn của mình, từ trong ba lô lại lấy ra tám bó tiền, cho mỗi người vừa rồi ngồi cùng anh một bó.
– Con người sống là sống cho mình, sống cho thân nhân của mình, mà không phải sống cho những người tham lam hư vinh, thay vì tới đây bị người xem thường, còn không bằng ở nhà bồi cha mẹ, dùng chút tiền này mua chút lễ vật cho thúc thúc a di, ta liền không nhất nhất đến cửa bái phỏng.
Những bạn học này đều là thụ sủng nhược kinh, kỳ thật từ lúc còn đi học, bởi vì gia đình Triệu Tân Vũ so với bọn họ còn nghèo hơn bọn họ, cho nên trong lòng bọn họ cũng có một tia tự hào, rất nhiều lúc giống như bọn Mã Tuấn có chút khinh thường Triệu Tân Vũ.
Đây hiện tại chỉ là bọn họ bởi vì người khác coi thường, bọn họ bệnh thông liên kết, chân thành đối đãi Triệu Tân Vũ, Triệu Tân Vũ liền cho bọn họ một vạn, điều này làm cho bọn họ thật đúng là không nghĩ tới.
Lập tức bọn họ đột nhiên nghĩ đến một chuyện, đó chính là Triệu Tân Vũ lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, phải biết rằng Mã Tuấn, Trương Bằng Vũ giàu nhất bọn họ thoáng cái cũng không thể xuất ra nhiều tiền như vậy, hơn nữa tiền liền tùy ý bỏ vào trong một cái ba lô dính đầy bùn đất.
Triệu Tân Vũ đem tiền lưu lại, trước kia cùng Khang Thượng Trân chào hỏi, Khang Thượng Trân gật gật đầu, giờ phút này hắn cũng không thể nói cái gì, hết thảy đều là bởi vì Mã Tuấn bọn họ quá mức làm bộ.
Lúc Triệu Tân Vũ rời đi, nhìn Lưu Phượng Anh đứng trước sảnh phú quý, hơi chần chờ một chút, tay thò tay vào ba lô, từ bên trong lấy ra năm sáu cái bình, nhét vào trong ngực Lưu Phượng Anh, gật gật đầu với cô, mở cửa rời đi.
“Bằng Vũ, gọi điện báo cảnh sát”, lúc này Mã Tuấn mới phản ứng lại.
