Đẩy đến

Đỗ Cương cười nhạt một tiếng, ánh mắt nhìn lướt qua ba người Đỗ Mộng Nam, Quan Băng Đồng, Lưu Phượng Anh, “Ta đã một phen tuổi rồi, bao nhiêu bằng hữu mấy chục năm trước đã rời xa ta, ta đã kiếm được, sinh tử đối với ta mà nói rất nhạt, ngược lại mấy người các nàng, ngươi đối đãi bọn họ thật tốt, như vậy tương lai một ngày chúng ta đi rồi, chúng ta cũng có thể yên tâm.”
Triệu Tân Vũ hơi ngẩn ra, khuôn mặt ửng đỏ của ba người Đỗ Mộng Nam, các nàng ai nấy đều cúi đầu, băng tuyết thông minh bọn họ làm sao nghe không ra chuyện giữa Đỗ Cương và bọn họ.
– Các ngươi cũng đi ngủ sớm một chút đi, tính tình người Nhật đa nghi, trước khi bọn họ không điều tra rõ ràng thực lực cụ thể của ngươi, bọn họ sẽ không tùy tiện động thủ, bất quá ngươi phải cẩn thận thủ đoạn khác của người Nhật.
Đỗ Cương rời đi, Triệu Tân Vũ dặn dò ba người vài câu, Đỗ Mộng Nam các nàng cũng tự mình rời đi, mà lúc rời đi, Đỗ Mộng Nam nếu có thâm ý nhìn Triệu Tân Vũ một cái.
Trở lại phòng mình, Triệu Tân Vũ tắm rửa, ngay khi anh vừa lên giường, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, Triệu Tân Vũ hơi sửng sốt, xuống giường mở cửa, Đỗ Mộng Nam nghiêng người từ bên ngoài tiến vào.
Nhìn Triệu Tân Vũ ngây ngốc, Đỗ Mộng Nam giơ tay lên nhéo nhẹ bên hông hắn một cái, “Đóng cửa”.
Tuy nói không quay đầu lại, nhưng Triệu Tân Vũ lại biết người phía sau là ai, “Sao lại không ngủ nhiều một lát”.
Ngay sau đó, Triệu Tân Vũ liền cảm giác được bên hông đau nhói, Lưu Phượng Anh cười xấu xa hỏi: “Là Mộng Mộng hay là Đồng Đồng”.
Triệu Tân Vũ hơi ngẩn ra, quay đầu nhìn về phía Lưu Phượng Anh, “Anh… ”
Lưu Phượng Anh ngọc tay siết chặt, “Ta không ngủ được, nghĩ ra hít thở không khí, yên tâm, ta không ghen, các nàng thật sự yêu ngươi, đều cố bắt được”.
Triệu Tân Vũ đưa tay cầm ngọc thủ của Lưu Phượng Anh, “Phượng Anh, chuyện này đối với các ngươi không công bằng”.
Lưu Phượng Anh cười nhạt một tiếng, “Trên đời nào có công bằng như vậy, có thể ở lại bên cạnh ngươi ta liền thỏa mãn.”
“Anh.” Ngay khi hai người ôn tồn, thanh âm của Mạnh Phỉ Phỉ vang lên, Mạnh Phỉ Phỉ dụi mắt tiến vào, khi nhìn thấy Lưu Phượng Anh, Triệu Tân Vũ nép mình bên nhau, Mạnh Phỉ Phỉ sửng sốt.
“Làm thế nào để chạy đến đây để hiển thị ân ái, phòng bao nhiêu tuổi”, Mạnh Phỉ Phỉ cười xấu xa.
Lưu Phượng Anh đỏ mặt, vội vàng buông Triệu Tân Vũ ra, Triệu Tân Vũ giơ tay lên nhẹ nhàng trên mái tóc của Mạnh Phỉ Phỉ vuốt vài cái, “Rắm thối, nói bậy cái gì?”.
Mạnh Phỉ Phỉ thè lưỡi, “Anh, chị dâu, ông nội vừa rồi gọi điện thoại tới, bọn họ một lát liền tới, anh làm bánh bao cho ông nội một chút.”.
Cô không biết làm thế nào. Lưu Phượng Anh nghe Mạnh Phỉ Phỉ gọi cô là chị dâu, trong lòng cô rất được hưởng thụ.
– Là ngươi muốn ăn đi.
Mạnh Phỉ Phỉ cười khanh khách, “Ông nội càng muốn ăn, các ngài tiếp tục, tôi trở về ngủ thêm một chút, chờ ông nội tới nhớ gọi tôi”.
Khi Mạnh Phỉ Phỉ rời đi, Lưu Phượng Anh nhẹ giọng nói: “Nhà Phỉ Phỉ bọn họ cũng có anh trai, sao Phỉ Phỉ lại thích bám lấy anh”.
