Theo từng tiếng xương cốt tách ra, thanh âm va chạm vang lên, sắc mặt đám người ở đây đều trở nên khó coi không thôi, bọn họ không nghĩ tới Triệu Tân Vũ lại bạo lực như vậy.
Mà nhân vật chính Triệu Thế Minh khóe miệng chảy máu, mắt mở to, mồ hôi to bằng đậu nành trên đầu không ngừng trượt xuống.
Giờ phút này mọi người cảm giác được mỗi một giây đều khổ sở như vạn năm, bất quá sau đó bọn họ nhìn thấy phàm là khu vực bàn tay to của Triệu Tân Vũ rời đi, lồi lên, lõm xuống đều biến mất, nếu như không phải trên đùi còn có từng vết sẹo này, làn da trở nên đỏ thẫm, cùng một cái chân tốt không có gì khác nhau.
Gần một giờ đồng hồ, bọn Hàn Thiên Lượng nhìn thấy trên trán Triệu Tân Vũ mồ hôi đều không ngừng rơi xuống, mà Triệu Thế Minh cũng không phát ra tiếng kêu đau nữa, bất quá thân thể vẫn không ngừng run rẩy.
Khi bàn tay của Triệu Tân Vũ từ trên đùi Triệu Thế Minh được lấy ra, trong lòng mọi người buông lỏng.
– Hàn Quân, đem hai viên thuốc này cho Minh ca ăn xuống. Lại nói chuyện, mười hai kim châm trước ngực Triệu Thế Minh không biết từ lúc nào biến mất.
“Minh ca”, Hàn Quân vỗ vỗ mặt Triệu Thế Minh, lúc này mọi người mới nhìn thấy, gối đầu, đệm đã ướt đẫm.
Triệu Thế Minh chậm rãi mở hai tròng mắt, lập tức trên mặt vui vẻ, thanh âm vô cùng suy yếu nói: “Trên đùi ta có tri giác rồi”.
Triệu Tân Vũ cười ha hả, “Còn một tháng nữa ngươi còn đi Văn Doanh Các bên kia bận rộn cho ta.”
Triệu Thế Minh nhếch miệng, “Tân Vũ, ngươi đã cứu ta một lần”.
– Tân Vũ, chân anh Minh có cần bọc lại hay không.
“Tôi đến.”
“Tân Vũ, sao không chữa trị cánh tay”, khi Triệu Tân Vũ băng hai chân một lần nữa, Triệu Thế Minh nhìn về phía Triệu Tân Vũ.
– Hôm nay ngươi hao phí không ít, ngày mốt chữa bệnh cánh tay cho ngươi.
“Tôi có thể chịu đựng được.”
Triệu Tân Vũ lắc đầu, “Vừa rồi anh cũng cảm giác được đau bao nhiêu, nếu như chữa bệnh cánh tay, trên đùi cậu dùng sức, tôi còn tiếp chân cho cậu một lần nữa.”
Lúc đám người rời khỏi nhà Triệu Thế Minh, đi về phía nhà Thiết Đản, Tưởng Phi nhìn về phía Triệu Tân Vũ, “Tân Vũ, vừa rồi là chuyện gì xảy ra, tay anh sao lại giống như lò sưởi vậy”.
Triệu Tân Vũ cười ha hả, “Đây là thần kỳ của Đông y, hiện tại mọi người quá mức lười biếng, không muốn chịu khổ”.
– Vậy Bằng Vũ đâu.
Triệu Tân Vũ cười hắc hắc, từ trên xuống dưới đánh giá Tưởng Phi vài lần, “Tưởng ca, thân thể của anh đích xác nên thư giãn, tối nay trở về để Bằng Vũ thư giãn gân cốt cho anh”.
Tưởng Phi chấn động thân thể, “Tân Vũ, ý anh là Bằng Vũ cũng có thể giống cậu”.
– Năm ngoái là được rồi, tuy nói Bằng Vũ hiện tại còn thiếu chút nữa hoả hầu, bất quá cho ngươi thư thư gân cốt hẳn là không thành vấn đề.
Tưởng Phi cười ha ha, “Tiểu tử này, ta thế nào một chút cũng không biết”
– Tân Vũ, dạy ta, chờ đến khi cha ta đau thắt lưng, ta ấn cho cha ta. Hàn Lập cười nói.
– Tư chất này của ngươi quá kém, ngươi đi bái Bằng Vũ làm sư phụ, hỏi Bằng Vũ có dạy ngươi hay không.
Sài Tiến Quyền hơi ngẩn ra, nếu như như vậy, Tân Vũ liền trở thành sư gia, chúng ta như thế nào cũng có thể làm sư bá đi.
“Đi”.
Ăn cơm tối xong, Đỗ Mộng Nam nhìn về phía Triệu Tân Vũ, “Minh ca cùng Thiết Đản thế nào rồi”.
– Chân bọn họ không có việc gì, đợi qua hai ngày, ta lại trị liệu cánh tay cho bọn họ một chút, gần một tháng tới có thể xuống đất đi lại.
– Triệu Tân Vũ, hôm nay cô cô bọn họ đều bị đưa trở về.
Triệu Tân Vũ hơi ngẩn ra, “Ông nội bọn họ đâu”, tính ra một đám người bị mang đi gần nửa tháng, đến bây giờ một chút tin tức cũng không có, tuy nói mỗi người đều không nói, nhưng trong lòng mỗi người đều lo lắng.
– Cô cô gọi điện thoại tới, bọn họ cùng gia gia bọn họ cũng không có bị nhốt cùng một chỗ, cô cô bọn họ cũng chỉ là bị hỏi rất nhiều lần, cũng không có chịu khổ.
Ánh mắt Triệu Tân Vũ lóe lên vài cái, “Cô cô bọn họ không có việc gì, ông nội bọn họ chắc hẳn cũng sẽ không có việc gì”
Lúc này đây bốn vị lão gia tử bị mang đi đều là Tiêu gia âm thầm làm chuyện, chuyện xảy ra ở Tây Hàn Lĩnh tất nhiên cũng có quan hệ với Tiêu gia, mình bên này không có xảy ra chuyện, bằng vào thân phận của gia gia bọn họ, chính là Tiêu Mãnh muốn làm cái gì, hắn cũng kiêng kỵ một chút.
Đỗ Mộng Nam nhìn về phía Triệu Tân Vũ, “Còn có một chuyện, tuy nói bọn họ bị đưa về, bất quá bọn họ đều bị làm thủ tục nội lui.
Triệu Tân Vũ lắc đầu, “Lui liền lui, Mộng Mộng, Đồng Đồng, gọi điện thoại, để cho tất cả mọi người đến Văn Doanh Các, chúng ta bên này địa phương lớn, mọi người ở cùng một chỗ náo nhiệt”
“Chúng tôi đã nói nhưng họ không muốn đến.”
Tiêu gia, Tiêu Mãnh cau mày, thật lâu sau, hắn ngẩng đầu nhìn về phía một người trung niên ở trước bàn làm việc, “Ngươi nói là, Hồ gia sau khi Quan Chấn Thiên, La Tiêu bọn họ bị mang đi”.
Người trung niên gật gật đầu, “Nguyên bản lúc này Triệu Tân Vũ kia khẳng định không có cơ hội xoay người, lại không nghĩ trên mạng xuất hiện một video… ”
Ánh mắt Tiêu Mãnh hơi co rụt lại, “Video là từ đâu truyền đến, điều tra chưa?”.
– Điều tra không ra được, lúc này đây Hồ lão tổn thất thảm trọng, mấy năm nay người bồi dưỡng ra đều gặp tai nạn.
Tiêu Mãnh lắc đầu, “Hồ Duệ thật đúng là càng sống càng lui, ta đã nghĩ qua rất nhiều người, lại không nghĩ chuyện này là hắn làm, nếu hắn đã tổn thất không nhỏ, lấy chuyện này coi như xong, không cần truy cứu nữa, Triệu Tân Vũ này thật đúng là một nhân vật, có tư liệu của hắn hay không.
Người trung niên từ trong cặp lấy ra một xấp tài liệu, “Đây là một vài thứ chúng ta điều tra ra trong khoảng thời gian này, Triệu Tân Vũ không có kinh nghiệm gì xuất sắc, hắn cũng chính là mấy năm nay ở Tây Hàn Lĩnh làm một phen sự nghiệp, trước đó, hắn cũng chỉ là một thanh niên bình thường không quá bình thường”
Tiêu Mãnh gật gật đầu, mở thư mục ra, lập tức sắc mặt Tiêu Mãnh đột nhiên biến đổi.
“Lão lãnh đạo, ngài…”
Tiêu Mãnh ngẩng đầu nhìn người tuổi già, “Ngươi đi ra ngoài trước, có việc ta sẽ gọi ngươi”,
Trung niên nhân không nhìn thấy thanh âm Tiêu Mãnh tuy nói giống như bình thường, nhưng đáy mắt Tiêu Mãnh lại tràn đầy kinh hãi.
