Tôi Có Một Trang Trại Di Động – Chương 7

Khám phá mới

tôi có một trang trại di động
Tôi có một trang trại di động

“Bán, làm sao có thể không bán”, Triệu Tân Vũ trở lại trước xe ba bánh cười nói, hai ngày thu hoạch, làm cho hắn hoàn toàn có tự tin, tuy nói hắn còn không dám tháo khẩu trang xuống, nhưng trong lời nói của hắn có thêm thong dong, tự tin trước kia.

– Vừa nhìn không phải xe ba bánh của ngày hôm qua, còn tưởng rằng không phải là ngươi.

– Ngày hôm qua đại ca nói rất đúng, xe điện ba bánh này kéo nhiều, ngươi cần chút gì đó.

“Vẫn giống như ngày hôm qua.”

Triệu Tân Vũ nhìn người trung niên nói chuyện, cởi bỏ vải mới mua, lấy ra một quả cà chua, “Ngươi nếm thử trước đi”.

Trung niên nhân cười ha ha một tiếng, “Ngươi bỏ được, cái này chính là hai ba đồng tiền”.

– Đại ca, nếu như không cho ngươi yên tâm, ngươi làm sao có thể mua, nếm thử, mua về cũng yên tâm.

Người trung niên gật gật đầu, ăn một miếng, lập tức ánh mắt sáng lên, “Mau mau, mỗi một cho ta năm cân, không… ta muốn 10 cân.

Làm cho Triệu Tân Vũ kinh ngạc chính là, lúc hắn gói rau cho người trung niên, không ngừng có người từ trong tiểu khu đi ra, sau đó vây quanh, phải biết rằng ngày hôm qua trên đường cũng chỉ có vệ sinh quét đường.

Tuy nói hôm nay kéo không sai biệt lắm hai ngàn cân rau, nhưng không đến bốn mươi phút, một xe rau củ đã bán sạch sẽ, Triệu Tân Vũ vốn thân thể có chút gầy yếu lại càng mệt đến cả người đổ mồ hôi.

Lúc Triệu Tân Vũ thu dọn rương chuẩn bị trở về, một bác gái không mua được rau hỏi: “Tiểu sư phụ, buổi chiều có thể đưa cho chúng ta một chút hay không, lão già nhà ta có bệnh không thể rời khỏi người, ta cũng không thể chờ quá lâu, bằng không lão già không có người hỗ trợ.”

Có người đầu tiên nói chuyện, lập tức có người tiếp lời, ý tứ của bọn họ chỉ có một, đó chính là hy vọng buổi chiều Triệu Tân Vũ đưa cho bọn họ một ít rau quả tới.

Ánh mắt Triệu Tân Vũ lóe lên vài cái, hai ngày nay đại bộ phận rau củ trong không gian đều có thể hái, chẳng qua hắn không có bằng lái xe, nếu như bị bắt được, mình sẽ thiệt thòi lớn.

– Đại nương, xe này của ta là hôm qua mới mua, không gạt ngài, ta còn chưa có bằng lái xe, nếu ngài thật sự nguyện ý chờ, ta tám giờ tối đưa tới cho ngài có được hay không.

– Được rồi, vậy tám giờ ta chờ ngươi. Lão đại nương kích động nói.

“Chúng ta cũng chờ ngươi.”

Lúc Tân Vũ đạp xe đi ngang qua một mảnh tiểu khu ngày đầu tiên xuất hiện, hắn lại nhìn thấy chiếc xe bán tải nhỏ kia, người trung niên mập mạp kia không ngừng hỏi người bán hàng rong trước cửa tiểu khu, tựa hồ đang tìm kiếm cái gì.

Khi Triệu Tân Vũ đi ngang qua bên cạnh hắn, hắn vừa lúc đứng dậy, nhìn thấy bóng lưng Triệu Tân Vũ, lập tức sửng sốt, hắn phất tay hô to, bất quá Triệu Tân Vũ cũng không nghe thấy.

Ông chủ Đàm nhìn chiếc xe ba bánh đi xa cười khổ không thôi, ngày đó ông mua rau của Triệu Tân Vũ, doanh thu ngày đó ước chừng tăng gấp đôi.

Trải qua so sánh, hắn biết vì sao ngày đó sinh ý nóng bỏng, chủ yếu là bởi vì rau củ của Triệu Tân Vũ, cho nên ngày hôm qua hắn đã tới từ sáng sớm, bất quá cũng không tìm được Triệu Tân Vũ.

Hôm nay hắn lại tới, nhưng chỉ nhìn thấy một bóng lưng của Triệu Tân Vũ.

Trở lại trạm thu mua Triệu Tân Vũ kiểm kê thu hoạch hôm nay, hơn sáu ngàn bảy trăm đồng, nhìn hơn sáu ngàn đồng, Triệu Tân Vũ kích động căn bản không thể hình dung.

Ngẫm lại buổi tối còn muốn đưa thức ăn, Triệu Tân Vũ cùng Hắc Phong đơn giản ăn một miếng, sau đó chui vào chăn ẩm ướt, có lẽ là bởi vì dậy quá sớm, tuy nói chăn ẩm ướt, nhưng rất nhanh tiến vào mộng đẹp.

Hơn bốn giờ chiều, Triệu Tân Vũ liền mang theo rương tiến vào không gian, không đến tám giờ, hắn liền đến cửa thiên nghệ hoa viên.

Làm cho hắn cảm thấy ngoài ý muốn vẫn là, nơi nào đã tụ tập không dưới trăm người, sau đó, một xe rau củ quả không đến một giờ liền bán hết, chính là như vậy còn có hơn mười người không mua được.

Mang theo áy náy nhìn về phía hơn mười người chưa mua được, “Mấy vị, ngày mai các ngài tới sớm một chút, các ngài cần cái gì, đến lúc đó ta lưu lại cho các ngươi”.

Trả lời