Tâm tư của Quan Băng Đồng

Lữ Mông hơi sửng sốt, lập tức cười ha ha, “Lão Lương, như thế nào có phải còn không phục hay không, không quan trọng, nếu như lần sau luận bàn, ta cho ngươi mấy chiêu”
Nhìn thấy bộ dáng nghi hoặc của Lữ Mông bọn họ, Lương Vĩnh Quân giương mắt nhìn mấy người Lữ Mông, “Lữ Mông không phải vẫn luôn rất tự tin với mình sao?”
Lương Vĩnh Quân bĩu môi, “Chỉ có chút tu vi của ngươi cũng chỉ là trong ổ, một mình Tân Vũ đều có thể solo tất cả các ngươi”
Đám người Lữ Mông không khỏi lắc đầu, trong mắt tràn đầy khinh thường, “Lương Vĩnh Quân, ngươi biết tiên sinh là ân nhân cứu mạng của Đồng Đồng, chúng ta sẽ không động thủ với hắn, hơn nữa lúc chúng ta rời khỏi nơi đó, huấn luyện viên đã nói qua, không phải tội ác tày trời, chúng ta vĩnh viễn không thể ra tay với người thường, các ngươi không dám cũng tìm cớ tốt được hay không.
– Lữ Mông, Lương ca thật đúng là không phải tìm cớ, Tân Vũ đích thật là một cao thủ, hơn nữa còn là một cao thủ thâm tàng bất lộ, ngươi nhìn thấy hắc phong không có, ngươi cảm thấy mấy người có thể đối phó với Hắc Phong.
Lữ Mông bọn họ nhìn về phía Hắc Phong trong rừng nho giống như con bê, nhíu nhíu mày, “Nếu như là hạ sát thủ, một mình ta có thể giải quyết được”.
Lời này của Lữ Mông vừa mới ra khỏi miệng, Triệu Thế Minh vừa vặn đi ngang qua bọn họ, Triệu Thế Minh bĩu môi, “Chỉ có thân thể của ngươi, hai người cũng không phải đối thủ của Hắc Phong, một con heo rừng hai trăm cân, Hắc Phong một người đều có thể xử lý được, ngươi một người có thể được? ”
Nếu như nói trước Tết Trung thu, Triệu Thế Minh cũng không dám nói như vậy, Tết Trung thu Triệu Tân Vũ không có ở đây, bọn Triệu Thế Minh nhàn rỗi đến nhàm chán mang theo Hắc Phong đi lục lăng sơn một chuyến, sau đó gặp một con heo rừng nặng hơn hai trăm cân.
Lúc ấy bọn họ đều bị dọa cái gì, nhưng Hắc Phong chỉ dùng chưa đến mười phút đã xử lý được heo rừng, đến bây giờ thịt lợn rừng vẫn còn đông lạnh trong tủ lạnh, bọn họ còn chưa kịp nói với Triệu Tân Vũ.
Chính là bởi vì bọn họ tận mắt nhìn thấy Hắc Phong đánh chết một con heo rừng hơn hai trăm cân, lại nghe Lữ Mông nói, Triệu Thế Minh mới dám nói như vậy.
Triệu Thế Minh cũng chỉ là tùy ý nói, nhưng dừng ở trong tai lữ mông lại không giống, heo rừng cường hãn bọn họ đều biết, bọn họ đích thật là người tu luyện cổ võ, nhưng không có thừa dịp binh khí, đám người bọn họ cũng không dám nói có thể đối phó một con heo rừng hơn hai trăm cân.
“Anh nói là thật?” Lương Vĩnh Quân nhìn về phía Triệu Thế Minh.
Triệu Thế Minh cười nhạt một tiếng, chỉ chỉ quân đản bọn họ, “Bọn họ đều là tận mắt nhìn thấy, hiện tại thịt lợn rừng đang đóng băng trong tủ đông.”
Lương Vĩnh Quân thoáng cái nhảy dựng lên, khiến bọn Triệu Thế Minh hoảng sợ, “Ngươi muốn làm cái gì?”.
Lương Vĩnh Quân cười ha ha, “Thịt lợn hầm của Tân Vũ chính là tuyệt đối, ta đi hỏi hắn khi nào hầm thịt heo”
Những lời này của hắn làm cho đám người Lữ Mông đầu đầy hắc tuyến, Triệu Thế Minh bọn họ lại là sáng mắt, bọn họ cũng ăn qua thịt heo hầm của Triệu Tân Vũ, đến bây giờ bọn họ vẫn còn dư vị vô cùng, bọn họ tuy nói mang theo Hắc Phong mang về heo rừng, nhưng bọn họ cũng không dám đi tìm Triệu Tân Vũ, hiện tại Lương Vĩnh Quân muốn tìm Triệu Tân Vũ, đây là bọn họ ước gì nhìn thấy.
Đang ở trong phòng bếp vội vàng chuẩn bị Triệu Tân Vũ đột nhiên nhìn thấy Lương Vĩnh Quân tiến vào, hắn hơi sửng sốt, “Lương ca, sao lại tới hỗ trợ?”.
Lương Vĩnh Quân cười ha ha một tiếng, “Ngươi bảo ta làm chút cái khác cũng được, nấu cơm ta không được, ta nghe bọn họ nói có thịt lợn rừng, buổi tối chúng ta ăn thịt heo hầm thế nào.”
“Không có ah.”
– Có, bên ngoài mấy người bọn họ đều nói, hơn hai trăm cân heo rừng đều ở trong tủ đông đông lạnh.
Triệu Tân Vũ kéo tủ đông ra, quả nhiên nhìn thấy trong tủ đông đông lạnh thịt lợn rừng đã được cắt miếng, hắn trong nháy mắt nghĩ đến đây là kiệt tác của ai.
– Tốt, các ngươi đi phía sau làm nồi nấu, ta gọi người.
Cũng chính là hơn mười phút, toàn bộ bọn Hàn Lập tới báo cáo, bọn họ đem thịt lợn rừng lấy ra, mang ra phía sau, Triệu Tân Vũ chuẩn bị gia vị.
Vừa rồi Triệu Tân Vũ còn đang suy nghĩ buổi tối ăn cái gì, hiện tại có thịt lợn rừng, trong lòng Triệu Tân Vũ cũng có một thực đơn đã vây sẵn.
Khi thịt lợn hầm bưng lên bàn, ánh mắt Đỗ Cương, Đỗ Vĩnh Xương, Vương Thanh sáng lên, Quan Chấn Thiên, Từ Mai nuốt một ngụm nước miếng, Quan Chấn Thiên cười ha ha.
– Đây mới là cuộc sống chân chính, ăn thịt lớn, uống rượu, rượu đâu.
