– Quân Đản, biết những người đó là ai không?” Nghe xong những lời này, Triệu Tân Vũ ngược lại bình tĩnh lại.
Đối phương không sợ hãi, ngay cả người ở nơi đó cũng không muốn tới, hiển nhiên phía sau bọn họ có chỗ dựa lớn hơn, chẳng qua Triệu Tân Vũ có chút nghĩ không ra, mình cũng chỉ là một người trồng rau nuôi cá, từ khi nào đắc tội đại nhân vật như vậy.
Triệu Tân Vũ hỏi, ánh mắt quân đản trong nháy mắt lóe lên, đáy mắt toát ra một tia sợ hãi, hiển nhiên Quân Đản biết đối phương là gì.
– Quân Đản, có cái gì không thể nói, đừng quên Minh ca đối đãi với các ngươi như thế nào.
Quân Đản hơi ngẩn ra, “Cụ thể là người nào ta cũng không rõ ràng lắm, bất quá ta biết một người trong đó, hắn là một đại ca có mặt mũi nhất bằng thành chúng ta, mọi người gọi hắn là Thương Lang, Lang ca”
“Hắn đang ở đâu”.
Ánh mắt Quân Đản hơi co rụt lại, “Tân Vũ, Thương Lang tâm ngoan thủ lạt, trên tay hắn ít nhất có mười vụ kiện mạng người, nhưng hiện tại vẫn là tiêu dao tự tại, nếu ai đắc tội hắn, ngay cả một tuần cũng không ra sẽ biến mất, hắn còn có Thập Tam Thái Bảo, nghe nói ngay cả người lớn nhất cũng nhìn sắc mặt hắn làm việc, hắn có chỗ dựa vững chắc, ngươi cũng không nên đi trêu chọc hắn” Khi nói ra lời này, thanh âm của Quân Đản đều có chút run rẩy.
Triệu Tân Vũ cười nhạt một tiếng, “Ta cũng chỉ thuận miệng hỏi một chút, ngươi không cần lo lắng”
Quân Đản thở dài, “Vậy thì tốt rồi, cụ thể ở nơi nào ta cũng không rõ ràng lắm, bất quá nghe người trên đường nói, Thương Lang thường xuyên hoạt động thanh xuân hư độ”.
Triệu Tân Vũ âm thầm ghi nhớ cái tên này, hắn vỗ vỗ vai quân đản, “Quân Đản, vết thương của ngươi thế nào”.
– Ta không có việc gì, Minh ca lo lắng đại viện, để ta trở về xem một chút.
Lời này làm cho trong lòng Triệu Tân Vũ ấm áp, Triệu Thế Minh từng khiến hắn hận thấu xương, bất quá từ sau khi đi theo hắn, Triệu Thế Minh đều rất ít khi uống rượu, trong thôn chưa từng nghe thấy Triệu Thế Minh gây chuyện.
Mà hiện tại Triệu Thế Minh đều bị đánh vào phòng chăm sóc đặc biệt, trong lòng còn nhớ thương đại viện, điều này đủ có thể nói rõ Triệu Thế Minh bọn họ thật đúng là lãng tử quay đầu lại.
– Bọn họ Minh ca ở bệnh viện nào, chúng ta qua xem một chút.
“Bệnh viện số ba”.
Lúc Triệu Tân Vũ đến bệnh viện số ba, sắc mặt Đỗ gia Đỗ Cương có chút khó coi, theo một trận tiếng bước chân rất nhỏ, Đỗ Cương khẽ thở dài một hơi, ông quay đầu nhìn về phía cầu thang.
“Mộng Mộng, sao không ngủ nhiều một lát?”
So sánh với lúc Đỗ Mộng Nam rời khỏi đại viện, giờ phút này thần sắc Đỗ Mộng Nam rất tiều tụy, trong mắt nàng cũng có không ít tơ máu, hai mắt càng có chút sưng đỏ.
– Ông nội, ta đi bệnh viện một chuyến, Triệu Tân Vũ không trở về, nhiều người nằm viện như vậy, ta thế nào cũng phải đi xem.
Đỗ Cương thở dài một tiếng, “Mộng Mộng, lần này đừng trách oán ông nội, con cũng thấy rồi, điện thoại của ta cũng gọi, nhưng bên kia bọn họ ngay cả mặt mũi của ta cũng không cho, lần này Tân Vũ hẳn là chọc người không nên chọc vào”.
Đỗ Mộng Nam lạnh lùng cười, “Không phải Hồ gia cùng với Tiêu Hồng Trác chó má kia”.
Sắc mặt Đỗ Cương khẽ biến đổi, “Mộng Mộng, rất nhiều chuyện ngươi không biết, nhớ kỹ cho dù Tân Vũ trở về cũng không muốn nói ra ngoài, hắn không có việc gì là tốt rồi”
“Gia gia, ngài như thế nào, ngài không phải là người nhìn không quen loại người ỷ thế hiếp người này nhất, hiện tại nhà Tân Vũ đều bị hủy, ngài như thế nào?”
Đỗ Cương thở dài một tiếng, “Sau này con sẽ biết, trong này xen lẫn quá nhiều thứ, nhớ kỹ những gì ta nói”.
Đỗ Mộng Nam lắc đầu, kéo cửa rời đi.
Nhìn bóng lưng Đỗ Mộng Nam rời đi, vẻ mặt Đỗ Cương trở nên phức tạp, nếu như là đồ chơi bại gia của Hồ gia gây chuyện, hắn đương nhiên sẽ không quen hắn, nhưng hắn không nghĩ tới trong đó còn xuất hiện một người khác là Tiêu Hồng Trác, Tiêu gia là tiểu tử vừa mới nhận tổ quy tông.
Chuyện của hắn không nói là Đỗ Mộng Nam không biết, cho dù Triệu Tân Vũ giờ phút này cũng không biết, nhưng trong lòng hắn lại biết rõ, trước khi sự tình không rõ ràng, hắn thật sự không muốn Triệu Tân Vũ tham hợp vào.
Mấy phòng bệnh trên tầng một của bệnh viện số ba, Triệu Tân Vũ không ngừng ra vào, khi nhìn thấy thôn dân bị thương sắc mặt hắn trở nên rất khó coi, mà thôn dân bị thương trước tiên nhìn thấy hắn cũng không có nói đau đớn, mà đều tràn đầy tự trách, điều này làm cho Triệu Tân Vũ càng đau lòng.
Khi nhìn thấy Hàn Thiên Lượng bị gãy một chân, không ai phát hiện đôi mắt Triệu Tân Vũ đã trở nên đỏ như máu, giờ phút này một cỗ ngược khí bao phủ Triệu Tân Vũ, bất quá những người bình thường như Hàn Thiên Lượng căn bản không cảm nhận được.
Nếu như những người làm tổn thương Hàn Thiên Lượng ở trước mắt mà nói, cho dù là trước mắt bao người, Triệu Tân Vũ cũng dám đánh chết bọn họ.
Lại nhìn thấy bọn Hàn Lập vẫn hôn mê như trước, gân xanh trên trán Triệu Tân Vũ căng thẳng, giờ phút này trong lòng hắn chỉ có một chữ đó chính là giết, làm cho người tàn sát Hàn Lập bọn họ phải trả giá bằng máu.
Ngay khi Triệu Tân Vũ sắp bạo phát, một bàn tay nhỏ bé mềm mại nắm lấy bàn tay to của anh, thân thể Triệu Tân Vũ chấn động, tuy nói anh không quay đầu lại, anh biết là ai, sắc mặt dữ tợn của anh chậm rãi hòa hoãn.
“Triệu Tân Vũ.”
Triệu Tân Vũ thở dài một tiếng, hắn không để Đỗ Mộng Nam nói tiếp, nhìn khuôn mặt tiềuiều của Đỗ Mộng Nam, trong lòng hơi đau xót, đưa tay ôm Đỗ Mộng Nam vào trong ngực, “Mộng Mộng, không có gì”.
Triệu Tân Vũ nói như vậy, trong lòng Đỗ Mộng Nam giống như đao cắt, chuyện này Đỗ gia rõ ràng có thể hỗ trợ, nhưng bởi vì trong đó còn xen lẫn Tiêu gia, ông nội cũng không có biện pháp, điều này làm cho nàng càng cảm thấy có chút có lỗi với Triệu Tân Vũ.
