Thương Lang

Triệu Tân Vũ không phải kẻ ngốc, hắn có thể từ vẻ mặt Đỗ Mộng Nam nhìn ra rất nhiều thứ, hắn không muốn để Đỗ Mộng Nam khó xử, cho nên hắn liền làm bộ như không biết.
– Mộng Mộng, xem ngươi biến thành bộ dáng gì, trở về nghỉ ngơi một chút.
Thân thể mềm mại của Đỗ Mộng Nam hơi chấn động, “Triệu Tân Vũ, ta không muốn trở về”.
Ánh mắt Triệu Tân Vũ hơi co rụt lại, anh tựa hồ cảm giác được cái gì đó, “Tôi làm sao bây giờ căn bản không thể ở lại, không muốn về nhà thì ra ngoài một chút, đi xem Đồng Đồng một chút”.
– Đồng Đồng không ở Dương Thành.
Triệu Tân Vũ cười nhạt một tiếng, giơ tay lên vuốt ve mái tóc Đỗ Mộng Nam vài cái, “Vậy thì đi Yên Kinh giải sầu, dẫn ta đi hỏi La lão hảo”.
Triệu Tân Vũ cũng không có ý định an ủi Đỗ Mộng Nam, hắn thật sự không muốn nhìn thấy Đỗ Mộng Nam bởi vì chuyện của hắn khó xử, cho nên chỉ thuận miệng nói.
Người nói vô tâm nghe người cố ý, ánh mắt Đỗ Mộng Nam sáng lên, “Chúng ta cùng đi”.
Triệu Tân Vũ chỉ chỉ Hàn Lập đang hôn mê bất tỉnh trong phòng bệnh, “Bọn họ đều là bởi vì tôi mới biến thành bộ dáng này, em cũng không thể để cho tôi mang danh tiếng vong ân phụ nghĩa trên lưng đi.”
Đỗ Mộng Nam gật gật đầu, đặt chân hôn Triệu Tân Vũ một cái, “Ngươi chờ ta trở về”.
Thẳng đến khi Đỗ Mộng Nam rời đi, Triệu Tân Vũ cũng không phản ứng lại, hắn chỉ đơn giản nói, Đỗ Mộng Nam liền đồng ý.
– Tân Vũ, khi nào anh trở về.
Triệu Tân Vũ ngẩng đầu nhìn về phía Tưởng Phi, hắn nhìn thấy trong mắt Tưởng Phi tràn đầy tơ máu, hiển nhiên Tưởng Phi không có nghỉ ngơi tốt, “Tưởng ca, mấy ngày nay anh không làm gì cả, ở chỗ này chiếu cố bọn họ, tôi trở về chuẩn bị một chút”.
Tưởng Phi cười khổ một chút, “Tân Vũ, giải trí nông thôn, tiệm rau cũng không còn, hiện tại chỉ còn lại khuynh quốc khuynh thành, tử sắc đế quân hai cửa hàng, ta lo lắng hai chỗ này xảy ra chuyện, cho nên cũng để cho bọn họ đóng cửa nghỉ ngơi hồi phục.”
Triệu Tân Vũ gật gật đầu, “Như vậy cũng tốt, bên này bảo bác sĩ ngừng thuốc, vết thương của bọn họ tôi xử lý.”
Thời gian một ngày Triệu Tân Vũ đều ở trong bệnh viện xử lý thương tích cho dân làng bị thương, mà Hàn Lập bọn họ hôn mê mấy ngày dưới sự cứu chữa của Triệu Tân Vũ cũng toàn bộ tỉnh lại.
Trong lúc này Triệu Tân Vũ cũng nhìn thấy có mấy cảnh sát tới hỏi thăm, bất quá Triệu Tân Vũ có thể nhìn ra bọn họ cũng chỉ là đi qua, Triệu Tân Vũ cũng không nói cái gì, hắn có suy nghĩ của mình, bọn họ có kiêng kỵ không đi giải quyết, vậy thì dùng phương pháp của mình giải quyết.
“Hồ thiếu, Triệu Tân Vũ đã trở lại”, Trương Minh Khuê nhìn Hồ Chấn Vũ nói.
Hồ Chấn Vũ cười ha ha, “Thế nào, hắn điên rồi không?”.
Trương Minh Khuê lắc đầu, “Hắn khi nào trở về người ta ở lại Tây Hàn Lĩnh cũng không biết, vừa rồi hắn trực tiếp đến bệnh viện”
– Những thổ loan kia đều là vì hắn mới vào bệnh viện, hắn không phải có tiền sao, để cho hắn tiêu, cho ta nhìn chằm chằm một chút, ta ngược lại nhìn xem hắn có thể nổi lên sóng biển gì.
– Cái này ta biết, Hồ thiếu, có chút kỳ quái, hôm nay cảnh sát đi qua hỏi, hắn hỏi cũng không hỏi.
– Bọn nhà quê chính là nhà quê, bọn họ chính là bạo ngược gia đình, đừng đi quản hắn.
Thời gian ba ngày, ba ngày Triệu Tân Vũ cơ hồ không rời khỏi bệnh viện, ba ngày thôn dân bị thương nhẹ đã có thể xuống đất đi lại, mấy người Hàn Lập cũng tốt hơn không ít.
Trong khoảng thời gian này mỗi ngày cảnh sát đều đi mấy chuyến, thời gian ba ngày thôn dân không biết hỏi thăm bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần cảnh sát đi qua, Triệu Tân Vũ đều lựa chọn lảng tránh.
Buổi tối hôm đó, Triệu Tân Vũ lại kiểm tra cho Hàn Lập bọn họ một chút, ra khỏi bệnh viện, bất quá hắn cũng không có biết Tây Hàn Lĩnh, mà là tìm một khách sạn nhỏ ở gần.
– Lão đại, Triệu Tân Vũ vào khách sạn liền tắt đèn.
