Ý tưởng mới

Triệu Tân Vũ gật gật đầu, “Hàn gia gia, ta sẽ cẩn thận, chẳng lẽ trong thôn tùy ý hắn làm bậy như vậy”
Hàn Thiên Lượng cười khổ một chút, “Bởi vì loại chuyện này hắn bị giam giữ không biết bao nhiêu lần, đi ra vẫn như vậy, trong thôn cũng muốn thu hồi quyền quản lý nước, nhưng cũng không chịu nổi hắn đùa bỡn vô lại, mang theo những côn đồ nhỏ trong thôn uy hiếp, trong thôn cũng không có biện pháp với hắn, nếu ai đắc tội với hắn, nhất định sẽ có phiền toái, mấy năm nay hắn trở về ít nhất có hơn hai mươi hộ bị hắn khi dễ rời khỏi Tây Hàn Lĩnh.
“Tân Vũ đừng sợ anh ta, nếu anh ta dám đến, chúng tôi sẽ thu thập anh ta” Hàn Lập cao giọng nói.
Triệu Tân Vũ lắc đầu, “Hàn Lập, chống lại người như vậy ai cũng không có cách nào, ông nội Hàn nói không sai, mọi người cẩn thận một chút đi, được rồi, ăn cơm trước.”
Nhưng bởi vì chuyện này, đối mặt với mỹ thực Triệu Tân Vũ làm ra, không có ai ăn được, mà bọn như Hàn Thiên Lượng lại tâm sự trùng trùng điệp điệp, hiển nhiên bọn họ đều lo lắng Triệu Thế Minh trả thù.
Đúng như lời Hàn Thiên Lượng nói, ngày hôm sau khi thức dậy, Triệu Tân Vũ liền phát hiện đã ngừng nước, lúc ra ngoài định hỏi thăm, hắn nhìn thấy ngoài viện có một cái hố lớn, đường ống nước trong hố đã bị cưa đứt.
Sau đó Hàn Lập gọi điện thoại tới, mấy con đường dẫn tới tiệm rau đều bị người đào đứt, người muốn mua thức ăn căn bản không có biện pháp lái xe vào thôn, muốn mua đồ ăn nhất định phải đi bộ vòng quanh, hơn nữa đi theo mấy tên lưu manh của Triệu Thế Minh dắt chó lớn trước mấy ngã tư, rất nhiều người lại càng không dám đi qua, bên kia tiệm rau hầu như không có bao nhiêu khách hàng.
Tất cả mọi người trong thôn đều biết chuyện này là ai làm, nhưng biết rõ Triệu Thế Minh làm người bọn họ cũng là dám giận không dám nói.
Tuy nói thời gian mở rau không quá dài, nhưng mỗi ngày đều có rất nhiều người tiến vào thôn, dân làng cũng bán ra một ít đặc sản địa phương, bọn họ cũng có thu nhập của mình, cho nên trong lòng cũng cảm kích Triệu Tân Vũ mở rau, hiện tại bọn Triệu Thế Minh náo loạn, vô hình trung cũng chặt đứt tài lộ của bọn họ, bọn họ đương nhiên cũng hận bọn Triệu Thế Minh.
Buổi chiều, Triệu Tân Vũ gọi điện thoại cho Hàn Lập bọn họ, biết vì chuyện đường xá, khách hàng vẫn rất ít, hôm qua chuẩn bị rau chỉ bán được một ít.
– Hàn Lập, đem rau còn lại đưa cho người trong thôn.
Nghe được tin tức này, người trong thôn cũng kích động, không đến buổi tối, rau củ trong rau đều đưa ra ngoài.
Bởi vì chuyện đường xá, Triệu Tân Vũ định tạm thời ngừng kinh doanh, nhưng ngày hôm sau anh vừa mới dậy, anh nhận được điện thoại của Hàn Lập, Hàn Lập bảo anh đi xem trên con đường lớn bên Kia.
Chờ Lúc Triệu Tân Vũ đi qua, hốc mắt hắn đỏ lên, hắn nhìn thấy trên đường lớn có ít nhất bảy tám mươi lão nhân, mà trong tay mỗi người đều có một tấm bài, trên đó viết miễn phí hỗ trợ giao đồ ăn, càng có mấy lão nhân đem xe ba bánh đã thành cổ tìm ra.
Nhìn một đám lão nhân đủ để làm ông nội, bà nội của mình, trong lòng Triệu Tân Vũ có chút chua xót, hắn lại cảm nhận được sự ấm áp của nhân gian, hắn cũng biết cũng không phải chỉ có Hàn Thiên Lượng bọn họ quan tâm hắn, rất nhiều thôn dân hắn không quen biết cũng đang yên lặng quan tâm hắn.
