– Ngươi liền thừa nhận đi, Đỗ Mộng Nam đã tới bao nhiêu lần, nếu hai người các ngươi không có ai tin.
Triệu Tân Vũ lắc đầu, dứt khoát không để ý tới bọn họ nữa, bắt đầu nướng thịt cho bọn họ…
Chờ đến lúc ăn, đám người Hàn Lập càng thêm điên cuồng, còn lại gà rừng, thỏ rừng cơ hồ đều vào bụng những người này.
-Tân Vũ, kỹ thuật nấu nướng, nướng thịt của cậu chính là tuyệt, nếu như cậu mở một nhà hàng nhỏ khẳng định có thể cháy” Lần này không nói là Hàn Lập bọn họ, Hàn Thiên Lượng sau khi ăn qua gà rừng, thỏ rừng do Triệu Tân Vũ nướng ra cũng nói như vậy.
Triệu Tân Vũ trong lòng cười khổ, hắn cũng biết trù nghệ của hắn đủ để đặt chân ở khách sạn nhỏ, bất quá hắn có ước nguyện ban đầu của hắn, trù nghệ của hắn tuy tốt, nhưng hắn thật sự lại không muốn dấn thân vào nghề đầu bếp, hắn muốn thực hiện nguyện vọng của ông nội, chính là bởi vì như vậy lúc trước tình nguyện mang đồ ăn bên ngoài, nhặt phế phẩm cũng không muốn đi ứng tuyển đầu bếp.
Nhưng thường là chuyện trái với nguyện vọng, ngành y học Trung Quốc hắn yêu thích nhất cùng hắn quả thật dần dần xa cách, đến bây giờ hắn ngược lại biến thành một nông dân trồng rau chính thống.
– Hàn gia gia, việc này sau này nói sau đi.
Hàn Thiên Lượng cũng khẽ thở dài một tiếng, hắn từ trong lời nói của Triệu Tân Vũ cũng có thể nghe ra cái gì, biết Triệu Tân Vũ không muốn làm nghề đầu bếp.
Ngẫm lại hiện tại Triệu Tân Vũ trồng ra rau, thu nhập cũng rất khách quan, hơn nữa Triệu Tân Vũ mỗi ngày còn có thể nhàn rỗi, hắn cũng không nói gì nữa.
Hàn Thiên Lượng bọn họ ăn xong rời đi, Triệu Tân Vũ đem một con thỏ rừng còn sót lại tự nướng cho mình, hắn cùng Hắc Phong cũng ăn no một bữa.
Sau khi thu thập, hắn bỗng nhiên nghĩ đến vết sẹo trên mặt Vũ Mạt, hắn vội vàng đem dược thảo mình mua về còn chưa dùng hết phối hợp ra, bất quá lập tức cười khổ một chút, tuy nói cùng Đỗ Mộng Nam bọn họ đã xem như bằng hữu, nhưng đến bây giờ hắn ngay cả số điện thoại di động của Đỗ Mộng Nam cũng không có.
Bất quá ngay lúc Triệu Tân Vũ tưới rau, mấy người Đỗ Mộng Nam có thể quay trở về, vừa vào cửa liền hỏi phương thuốc, hiển nhiên bọn họ chuyên môn vì vết sẹo của Vũ Mạt mà đến.
Biết tác dụng của không gian thủy, Triệu Tân Vũ cười ha hả, “Phương thuốc ta có thể cho các ngươi, bất quá quá trình nấu rất rườm rà, hơn nữa nếu hỏa hầu không đúng, dược hiệu cũng sẽ giảm đi rất nhiều.”
Vũ Mạt hơi sửng sốt, “Ý anh, anh có thể giúp tôi”
Triệu Tân Vũ gật gật đầu, “Dược liệu ta cũng điều chế xong, ta liền đi nấu thuốc mỡ cùng thang thuốc cho ngươi.”
Đúng như lời Triệu Tân Vũ nói, bọn họ nhìn thấy Triệu Tân Vũ hết lần này đến lần khác nấu thuốc mỡ, không nói là Vũ Mạt, ngay cả Đỗ Mộng Nam bọn họ đều cảm giác được đầu to.
Mắt thấy thuốc mỡ sắp nấu ra, Triệu Tân Vũ bắt đầu nấu canh, trước tiên bảo Vũ Mạt uống nước canh.
Sau khi uống xong, Vũ Mạt nhíu nhíu mày, “Triệu Tân Vũ, hình như không có phản ứng gì”.
Triệu Tân Vũ không khỏi vui vẻ, “Thuốc đông y vốn chậm hơn tây dược, đây là uống tây dược hiện tại cũng không thể lộ ra hiệu quả đi, chờ sau đắp thuốc mỡ hiệu quả liền đi ra.”
Mười mấy phút sau, Triệu Tân Vũ đem kem nấu ra được điều chế giao cho Đỗ Mộng Nam, nhờ Đỗ Mộng Nam hỗ trợ bôi thuốc mỡ lên mặt Vũ Mạt, không nói là bên kia có vết sẹo, chính là không có vết thương đều để cho bôi đầy.
Bôi thuốc mỡ, Triệu Tân Vũ cười hỏi, “Lần này có cảm giác gì vậy”.
“Thật đúng là có cảm giác, mát mẻ. Nơi có vết sẹo rất nóng, còn có chút đau.
Triệu Tân Vũ trong lòng hơi buông lỏng, Vũ Mạt bị thương đã có một thời gian rất dài, tuy nói không gian thủy có tác dụng, nhưng hắn cũng lo lắng không có tác dụng, hiện tại nghe Vũ Mạt vừa nói, hắn biết dược cao, dược tề đối với Vũ Mạt có tác dụng, vết sẹo của Vũ Mạt cho dù không thể hoàn toàn tiêu trừ, ít nhất cũng có thể được giảm bớt rất lớn.
Nghe Vũ Mạt nói vậy, ánh mắt Lưu Nhược Hi sáng lên, “Triệu Tân Vũ giúp tôi xem một chút, trong khoảng thời gian này tôi luôn cảm thấy rất mệt mỏi, cả người không có tinh thần”
Triệu Tân Vũ cười nhạt một tiếng, “Đến đây tôi sẽ bắt mạch cho cô, bất quá nói sai cũng đừng oán tôi”.
Lưu Nhược Hi cười khanh khách, đưa cánh tay đến trước người Triệu Tân Vũ, Triệu Tân Vũ cười ha hả, vươn một ngón tay đặt lên cổ tay Lưu Nhược Hi, điều này làm cho bọn Đỗ Mộng Nam đều chấn động.
Các nàng tuy nói đối với Đông y không phải hiểu rõ lắm, nhưng các nàng cũng biết mạch chẩn đông y dùng ba ngón tay, mà hiện tại Triệu Tân Vũ lại dùng một ngón tay, điều này làm đảo lộn nhận thức của bọn họ về mạch.
Một lát sau, Triệu Tân Vũ cầm tay trở về, “Không có tật xấu gì quá lớn, sau này không nên ngủ muộn như vậy, lúc nhỏ bị nước lạnh ngâm qua đi, mỗi một tháng bụng phải đau vài ngày, đây đều là lúc trước bị nước lạnh ngâm âm hàn nhập thể tạo thành”.
“A”, khuôn mặt xinh đẹp của Lưu Nhược Hi thoáng cái trở nên đỏ bừng, mỗi một tháng khi cô tới ngày, bụng đích xác phải đau vài ngày, hơn nữa còn là loại rất khó chịu. Loại chuyện này vốn không phải là chuyện nói ra, huống chi còn bị một thanh niên cùng tuổi của nàng nói ra, điều này làm cho Lưu Nhược Hi cảm thấy xấu hổ.
Cô cũng từng tìm rất nhiều bác sĩ xem qua, nhưng lại không có bất kỳ hiệu quả gì, mà càng làm cho cô cảm thấy kinh hãi chính là, Triệu Tân Vũ còn nói ra lúc cô còn nhỏ bị nước lạnh ngâm qua, chuyện này nếu Triệu Tân Vũ không nói, cô đều quên mất.
Lúc cô còn nhỏ ham chơi, không cẩn thận rơi xuống hồ, nếu như không phải gần đó có người, ngày đó cô đã xong rồi, mà chính là sau lần đó, cô liền cảm giác thân thể có chút không bình thường, bất quá lúc đó không hiểu chuyện, cô cũng không quan trọng.
Cô đã nhìn thấy nhiều bác sĩ như vậy, nhưng không ai nói như vậy, nhưng hôm nay lại bị một thanh niên cùng tuổi cô nói ra, làm sao không làm cho cô kinh ngạc.
“Có thể trị được hay không”, Lưu Nhược Hi cúi đầu nhẹ giọng nói.
– Có thể, châm cứu phối hợp với thang thuốc, chỉ cần đem âm hàn khí bức ra ngoài liền không có việc gì.
“Nhanh, mau trị liệu cho tôi”, ngẫm lại thời gian đó lại sắp đến, Lưu Nhược Hi cũng không nguyện ý chịu đựng thống khổ này nữa.
Triệu Tân Vũ cười ha hả, hắn nhanh chóng viết ra một phương thuốc, nhìn về phía Đỗ Mộng Nam, “Ngươi hỗ trợ bốc bảy ngày thuốc, ta châm cứu cho nàng”.
Sau khi Đỗ Mộng Nam rời đi, khuôn mặt xinh đẹp của Lưu Nhược Hi lại đỏ lên, cô phát ra âm thanh giống như muỗi, “Có muốn cởi quần áo hay không”.
Lời này của cô vừa nói ra, mấy người Vũ Mạt cười ha ha, điều này làm cho Lưu Nhược Hi càng không dám ngẩng đầu.
– Không cần, ngươi nằm sấp trên giường là được, không sai biệt lắm nửa giờ.
Chờ Lưu Nhược Hi nằm sấp trên giường, Triệu Tân Vũ nhìn Lưu Nhược Hi lồi lõm, trong lòng đột nhiên có một tia xúc động, bất quá lập tức vẻ mặt của hắn trở nên nghiêm túc.
Lấy ra một hộp ngân châm, tìm tới cồn để khử trùng, sau một khắc, từng đạo ngân mang lóe ra, lúc Vũ Mạt bọn họ căn bản không có phản ứng kịp, mười hai quả ngân châm đã nhập thể.
Lập tức bọn họ lại nhìn thấy Triệu Tân Vũ đưa tay, dùng tốc độ cực nhanh ở đuôi mỗi một quả ngân châm khẽ búng một cái, ngân châm trong nháy mắt phát ra thanh âm ong ong, mà Lưu Nhược Hi nằm sấp trên giường đột nhiên nói, “Thật nóng”.
