Tôi Có Một Trang Trại Di Động – Chương 57

Hơn nữa còn hơn hai mươi ngày nữa chính là tết nguyên đán âm lịch, như vậy một quầy hàng lớn vẫn là do Hàn Lập bọn họ quản lý, nếu mình không biết đi cũng không nói được.

Có ý nghĩ về nhà, Triệu Tân Vũ bắt đầu thu thập, trong khoảng thời gian này, hắn đem mộc nhĩ, nấm núi hoang dã trong không gian phơi khô rất nhiều, mà lúc hắn tìm kiếm dược thảo, mỗi lần ở trong núi gặp phải nấm núi hoang, mộc nhĩ, hắn đều trực tiếp đem cây khô thu vào không gian.

Đến bây giờ trong không gian của hắn có hơn mười mẫu diện tích toàn bộ đều là nấm núi hoang dã, mộc nhĩ, bất quá mấy thứ này hắn cũng không thể trực tiếp lấy ra, cho nên cũng chỉ có thể phơi khô.

Sáng sớm hôm sau, khi bọn họ khởi hành rời đi, Hắc Phong ngửa mặt lên trời thét dài, một lát sau bầy sói xanh liền lên cao điểm, Thanh Lang Vương đối với Hắc Phong không ngừng kêu rên, tựa hồ không muốn để Hắc Phong rời đi.

Hắc Phong đến bên cạnh Thanh Lang Vương, thân thể khổng lồ cọ tới thao lui trên người Thanh Lang Vương, điều này làm cho Triệu Tân Vũ trong lòng không khỏi khẽ động.

Bầy sói xanh này không giống như những bầy sói khác, Thanh Lang Vương là một con sói cái, mà Thanh Phong thì… Bây giờ nhìn thấy trạng thái của Thanh Lang Vương và Hắc Phong, Triệu Tân Vũ biết Hắc Phong và Thanh Lang Vương đang yêu nhau.

Nhìn Hắc Phong lưu luyến cùng Thanh Lang Vương, Triệu Tân Vũ trong lòng cũng rất bất đắc dĩ, hắn không biết nên xử lý chuyện này như thế nào.

Hắc Phong đột nhiên cúi đầu đến bên cạnh hắn, cái đầu to cọ tới cọ lui trên người hắn, không ngừng gầm nhẹ với hắn, trong ánh mắt tràn đầy chờ mong.   

Trong lòng Triệu Tân Vũ khẽ động, “Hắc Phong, ý ngươi là để tôi dẫn bọn họ trở về”.

Hắc Phong lập tức gật gật đầu, điều này làm cho Triệu Tân Vũ không khỏi lắc đầu, Thanh Lang quen sống trong núi rừng, nếu như mang bọn họ trở về, bọn họ nên sống như thế nào, mọi người nên đối đãi với hắn như thế nào, nếu tổ chức bảo vệ động vật điều tra xuống, mình thật sự muốn vào ngồi vài năm.

– Hắc Phong, ta có thể mang theo bọn họ rời đi, bất quá bọn họ tạm thời chỉ có thể ở lại không gian.

Rạng sáng hôm đó, Triệu Tân Vũ trở lại thôn, bất quá hắn cũng không trực tiếp trở về đại viện, chỉ là ở trên đường đối diện đại viện nhìn từ xa vài lần.

Khu vực vốn đã bị phá vỡ đã thay đổi hoàn toàn. Tường vây cao lớn áp sát mép khe rãnh vây quanh toàn bộ khu vực, rãnh đất xong cũng bị dùng đá gia cố, bất quá trong khe đá lại không nhìn thấy một tia xi măng, nham thạch phù hợp hoàn toàn dùng phương thuốc của người xưa, dùng hỗn hợp gạo nếp, tro trắng tưới mà thành.

Chính diện là một tòa cửa gỗ rộng hơn năm thước, cao hơn tám thước, phía trên đại môn nhìn chằm chằm từng cái đinh đồng cỡ chén rượu, khu vực bên ngoài đại môn cùng đường cái giao nhau toàn bộ dùng nham thạch trải ra, tạo thành một quảng trường diện tích hơn một ngàn mét vuông.

Xung quanh quảng trường có những chiếc ghế đá để mọi người nghỉ ngơi, phía sau ghế là những cái hố cây không được trồng và những luống hoa tròn.

Một cây cầu vòm đá dài hơn trăm mét nối đại viện với khu vực bị Lạc Thủy vây quanh, giữa khu vực từng đầy cỏ dại đứng sừng sững một tòa tứ hợp viện.

Nhìn một mảnh khu vực lớn hiện tại đều ở dưới danh nghĩa của mình, trong lòng Triệu Tân Vũ không khỏi kích động, từng mỗi ngày anh vì sinh kế mà bôn ba, cho tới bây giờ anh chưa từng dám nghĩ tới mình sẽ có một ngày như vậy.

Mắt thấy đông phương xuất hiện một tia bình minh, Triệu Tân Vũ chặn một chiếc taxi đi tới một trạm hàng ở thành nam, hắn nhất định phải lấy ra những mộc nhĩ phơi khô, nấm núi hoang dã trong không gian.

Ở trạm hàng bận rộn đến gần mười giờ, anh gọi điện thoại cho Hàn Lập, căn bản không đợi anh nói chuyện, đã bị Hàn Lập oán giận hơn mười phút.

Nói cho Hàn Lập đi bên kia thu hàng núi mang tới từ quê nhà, hắn liền tìm một tiệm cắt tóc gần, chờ hắn đẩy cửa đi vào, bởi vì quần áo rách rữa, tóc, râu quá dài, hơn nữa bên cạnh còn đi theo Hắc Phong giống như con bê, thiếu chút nữa đều bị coi là tên lang thang đuổi ra ngoài.

Trở lại đại viện, đẩy ra đại môn nặng nề, một con đường lớn bằng đá rộng hơn bốn thước đi thẳng đến một tòa viện độc lập ở phía bắc. Hai bên đường lớn đã không còn một tia màu xanh bừng, bất quá cũng là sạch sẽ.

Lúc Triệu Tân Vũ nhìn sân, Hắc Phong gầm nhẹ một tiếng liền từ bên cạnh hắn vọt vào sân, ở trên đất đã từng thai nghén hắn lớn lên vui vẻ.

Sau đó chạy đến một chỗ dùng sức cào đất, điều này làm cho trong lòng Triệu Tân Vũ khẽ động, hắn nghĩ đến khu vực kia.

Đi qua nhìn khu vực kia, trong bùn đất còn có rễ rau còn sót lại, điều này làm cho hắn thở dài, lúc đi quên rượu, cũng may bên này không có lật đất, nếu như dùng máy móc lật đất mà nói, hắn ngay cả cơ hội khóc cũng không có.

“Tân Vũ, cậu đã trở lại,” một giọng nói đến từ phía sau anh ta.

– Hàn gia gia, ta trở về.

– Trở về là tốt rồi, như thế nào đứng ở chỗ này, trước tiên đi xem phòng mới của ngươi, ngươi chính là không biết, mấy ngày đó mỗi ngày đều có người trộm vào chụp viện của ngươi.

Khi Tân Vũ bước lên cầu vòm đá, hắn nhìn thấy hai đầu của cây cầu vòm đá.

Xuyên qua cầu vòm đá, Triệu Tân Vũ nhìn thấy tất cả đất nông nghiệp đều bị lật úp. Nhìn đồng ruộng vẫn có mùi bùn đất, Triệu Tân Vũ đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.

– Hàn gia gia, sao lại không có kênh rạch.

Đỗ Mộng Nam nói, kênh rạch lãng phí nước, cái này.

“Đúng rồi, năm sau ở đây có phải cũng trồng rau hay không”

“Rau ở bên kia là được rồi, bên này tôi dự định trồng cây ăn quả”, nghĩ đến không gian đã thành rừng, hami hạnh và giống mận đen bảo thạch mới. Triệu Tân Vũ không chút suy nghĩ trực tiếp nói.

Trả lời