Tôi Có Một Trang Trại Di Động – Chương 74

Người đi qua bên kia, mỗi ngày chỉ hô một chữ, đó chính là mệt mỏi.

Ánh mắt Triệu Tân Vũ lóe lên vài cái, “Các ngài đang sàng lọc một chút, từ danh sách chúng ta đã định sẵn lựa chọn một số người, để tiệm rau, giải trí nông thôn có thời gian nghỉ ngơi luân phiên”

– Chúng ta cũng có ý nghĩ này, bất quá phương diện tiền lương này có phải cũng nên điều chỉnh một chút hay không, dù sao nếu như nghỉ luân phiên mà nói, bọn họ chính là một tháng nửa tháng không làm.

– Không cần, tiền lương là ta định ra, nếu như điều chỉnh cũng chỉ có thể điều chỉnh cao, nếu như hạ xuống, để cho bọn họ nghĩ như thế nào.

– Còn có một chuyện, mấy ngày nay ta nhìn ở đại viện hái rau nhân thủ hình như có chút không đủ.

Hàn Thiên Lượng cười khổ một chút, “Tân Vũ, hiện tại mọi người ở lại thôn đều ở lại chỗ anh làm việc, cũng chỉ có anh không ghét bỏ bọn họ, lão bảy tám mươi tuổi đều nguyện ý thuê bọn họ, còn lại cũng chỉ là mấy người nhà kia, bọn họ căn bản sẽ không tới hỗ trợ, mấy ngày nay tôi cũng liên lạc với những người ra ngoài làm việc, bọn họ cũng có người nói lúc ngày 1 tháng 5 sẽ về thôn.”

Triệu Tân Vũ cũng không khỏi lắc đầu, hắn vốn còn muốn ở đây.

– Hàn gia gia, như vậy đi, ngài nhìn xem trong thôn ai có thân thích của thôn khác, thành thật bổn phận tìm cho ta mười cái, mấy ngày nay ta đặt mua dụng cụ là có thể trở về, bên kia tửu phường sắp bắt đầu khởi công.

– Ngươi không nói ta còn thật sự quên, Trịnh Mẫn có hai đệ đệ, bọn họ ta cũng đã gặp qua, cùng Trịnh Mẫn đều thành thật bổn phận, hơn nữa bọn họ còn có một thân thủy tính tốt, hiện tại ra biển đánh bắt đều là thuyền lớn, ở ngoài biển không có bao nhiêu thu hoạch, Trịnh Mẫn cũng hỏi ta một lần, muốn cho hai huynh đệ hắn tới đây.

– Được, chỉ cần nhân phẩm tốt là được, để cho bọn họ tới đây, đúng rồi, hỏi người nhà bọn họ nguyện ý tới đây cũng được, Mẫn tỷ bọn họ viện tử cũng lớn, có chỗ ở, chúng ta bên này không phải vừa vặn cũng thiếu nhân thủ.

Hàn Thiên Lượng khẽ thở dài một tiếng, trên mặt toát ra một tia chua xót, hắn nhìn về phía Triệu Tân Vũ, “Tân Vũ, đãi ngộ bên cô không tệ, kỳ thật rất nhiều người muốn trở về, nhưng nếu bọn họ trở về, con cái đi học chính là một vấn đề, thôn chúng ta nghèo, không giữ được giáo viên giỏi. Bây giờ trong làng đi học đều là gia đình có vấn đề về kinh tế, bọn họ hiện tại trong tay có chút tiền, cũng muốn đưa con đi học, nhưng ăn ở lại lại là một vấn đề.

Ánh mắt Triệu Tân Vũ lóe lên vài cái, “Hàn gia gia, vậy chúng ta liền xây trường học, mời lão sư”.

– Xây trường học, thỉnh lão sư, nhưng phải tốn không ít, hơn nữa chuyện này là chuyện trong thôn, cùng ngươi không có quan hệ quá lớn, ngươi giúp thôn cũng giúp không ít.

– Người trong thôn chúng ta thật sự, để cho bọn họ làm việc ta yên tâm, chúng ta nhất định phải giải quyết lo lắng cho bọn họ, bọn họ mới có thể an tâm giúp chúng ta làm việc, ta liên hệ, đến lúc đó ngài mang theo bọn họ đi quy hoạch, đo lường.

Sau khi tin tức Triệu Tân Vũ muốn giúp thôn xây trường học, mời thầy cô được thả ra, thôn lại oanh động, lúc này đây không chỉ riêng thôn, ngay cả trong khu cũng đặc biệt phái người tới Tây Hàn Lĩnh.

Diện tích trường học không nhỏ, nhưng bởi vì quan hệ giáo viên, học sinh ở trường tổng cộng cũng chỉ có mười người, bởi vì trường học muốn xây dựng lại, trường dứt khoát tạm thời chuyển đến đại đội.

Hôm nay Triệu Tân Vũ đang mang theo Hắc Phong đi dạo trong sân, điện thoại của anh vang lên, “Hàn Lập, có phải lại thèm muốn, nói đi muốn ăn cái gì không?”.

“Mau đến trường, Cổ Chiêm Tư bị người ta đánh.”

Ánh mắt Triệu Tân Vũ co rụt lại, Cổ Chiêm Tư là thôn chi thư của Tây Hàn Lĩnh, hắn cũng giống như Hàn Thiên Lượng, ở trong thôn rất có uy vọng, bây giờ làm cho người ta đánh, lại là Triệu Thế Minh? Trong lòng Triệu Tân Vũ suy nghĩ đầu tiên chính là Triệu Thế Minh kia.

Lưu lại Hắc Phong trông nhà, Triệu Tân Vũ vội vàng đi đến trường học bên kia, từ xa cậu liền nhìn thấy bên kia trường học đẩy đến trùng kiến đã vây quanh một vòng lớn người, ầm ĩ càng là từ xa có thể nghe được.

Trong đám người, Cổ Chiêm Tư hơn sáu mươi tuổi trên đầu, miệng mũi đầy máu, trên mặt đất không ngừng phát ra tiếng rên rỉ thống khổ, Hàn Lập, Lục Minh bọn họ đang vây quanh một trung niên nhân.

Dân làng nhìn thấy Triệu Tân Vũ tới, bọn họ tự động tránh ra một con đường, Triệu Tân Vũ nhìn thấy bộ dáng Cổ Chiêm Tư, sắc mặt trầm xuống, hắn cũng không đi hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hắn ngồi xổm xuống bắt đầu chẩn trị cho Cổ Chiêm Tư.

Lúc hắn chẩn trị, hắn cũng biết nguyên nhân của sự việc, xây dựng trường học vẫn giúp hắn cải tạo sân lấy một đội ngũ kỹ thuật, Cổ Chiêm Tư phụ trách giám sát bên này.

Mà ngay sáng nay, người phái xuống trong khu đột nhiên kéo tới mấy xe gạch, anh nói đây là ý tứ của khu, trường học xây dựng lại tất cả đều giao cho công ty xây dựng, Cổ Chiêm Tư đương nhiên sẽ ngăn cản, lại không ngờ lại bị người trung niên kia đánh.

“Tân Vũ, cậu xem đây chính là viên gạch bọn họ kéo tới, vừa bóp liền vỡ, mà một viên gạch bọn họ giá cả lại càng nói muốn một khối hai” Hàn Lập cầm một viên gạch cho Triệu Tân Vũ xem, đồng thời nói chuyện, trên tay Hàn Lập dùng sức, nhìn qua viên gạch hoàn chỉnh liền biến thành một đống mảnh vụn.

-Mẹ nó, hiện tại đã không phải là một khối hai, một khối gạch một khối năm, tất cả gạch trường học đều dùng gạch của ta” Người trung niên kia cũng nhìn ra chủ sự Triệu Tân Vũ, hắn kêu gào nói.

Khi hắn nói chuyện, những thanh niên trên xe kéo gạch tới liền nhảy xuống hơn mười thanh niên tay cầm gậy, một đám lưu khí trong dòng nước vừa nhìn đã không phải là chim tốt gì.

Người trong thôn nhìn thấy loại trận chiến này, tuy nói bọn họ phẫn nộ, nhưng vẫn không khỏi rời khỏi mấy mét, bên cạnh Triệu Tân Vũ thoáng cái chỉ còn lại những người Như Hàn Thiên Lượng, Hàn Lập bọn họ.

– Ngươi chính là Triệu Tân Vũ kia đi, một khối năm không hai giá, hôm nay gạch này lưu cũng lưu lại, không lưu cũng lưu, trường học xây dựng lại khối này chúng ta định đoạt, ngươi cũng không đi hỏi thăm anh rể ta là ai.   

Hàn Thiên Lượng nhíu nhíu mày, thấp giọng nói bên tai Triệu Tân Vũ: “Cậu ta là em vợ của Lý cục Thạch Khảm, mấy ngày trước Lý cục còn đặc biệt gọi điện thoại tới, nói hắn phụ trách xây dựng trường học, chỉ cần cậu ta không ký tên, khối trường học căn bản không có biện pháp đưa vào sử dụng”

Sau đó Triệu Tân Vũ lại từ Hàn Thiên Lượng nào biết được, Thạch Khảm này cũng là một kẻ vô lại như Triệu Thế Minh, ỷ vào có anh rể, khắp nơi lừa gạt, mỗi lần trường học kia có kiến thiết gì, hắn đều sẽ chen ngang một cái, đem gạch kém chất lượng kéo tới, sư tử mở miệng, bởi vì sợ hãi anh rể hắn, mấy năm nay hắn không ít lần kiếm tiền.

Điều này càng là trợ giúp hắn kiêu ngạo kiêu ngạo, bên cạnh hắn càng có một đám tiểu vô lại, ai nếu có bất mãn gì, nhẹ thì bị mắng thối một trận, nặng thì bị đánh tàn nhẫn.

Mấy năm nay cũng có rất nhiều người báo cảnh sát, bất quá bởi vì có quan hệ anh rể của hắn, hắn đi vào là có thể đi ra, điều này càng làm cho hắn không sợ hãi…

Trả lời