Tôi Có Một Trang Trại Di Động – Chương 9

Ý tưởng trồng rau

tôi có một trang trại di động
Tôi có một trang trại di động

Lúc cả nước ăn mừng, Triệu Tân Vũ lại ở trong không gian, cành nho khô héo bị đánh cắp trở về, hắn cũng là từ trong dược thảo lấy được tiết lộ, cụ thể cành nho khô héo có thể một lần nữa phát sinh cơ hay không, chính hắn cũng không biết.

Đêm nay hắn vẫn không có đi ra ngoài, hắn biết mình cho dù đi ra ngoài cũng là tăng thêm thương cảm, mà ở phiến không gian này chỉ thuộc về mình, hắn mới có thể trước kia chưa từng có tự tin.

Chờ hắn từ trong giấc ngủ tỉnh lại, hắn nhìn không gian, không gian không có bất kỳ biến hóa gì, điều này làm cho trong lòng hắn có chút mất mát, hắn rất nhanh đến chỗ cắm nho, tiện tay đào một đoạn nho cắm xuống.

Sau một khắc, trong mắt hắn toát ra một tia kích động, nho cắm xuống tuy nói vẫn khô héo, nhưng ở gốc lại xuất hiện răng nhỏ giống như lông.

Đem cành nho đào lên một lần nữa chôn xuống, Triệu Tân Vũ thở dài, hắn nhìn Hắc Phong đang chơi đùa trong ruộng rau, hô to một tiếng. Tiểu tử kia nhảy lên liền đến bên cạnh hắn, đầu nhỏ cọ vài cái trên đùi hắn, hướng về phía hắn gâu gâu kêu vài tiếng.

“Đi, ra ngoài ăn cơm”.

Chờ lúc trở lại phòng, Triệu Tân Vũ phát hiện, giờ phút này đã đến chín giờ sáng mùng một, hắn đem dược thảo ngâm trong không gian lấy ra, nấu thuốc mỡ, dược tề.

Chờ đến lúc anh cởi quần ra, anh hơi sửng sốt, anh nhìn thấy vết thương trên đùi tựa hồ phai nhạt một chút, anh lập tức cầm điện thoại di động lên, thông qua máy ảnh nhìn thấy khuôn mặt đầy vết thương của mình.

Đây là lần thứ hai Triệu Tân Vũ sau khi xuất viện, nhìn khuôn mặt của mình, hắn nhìn thấy vết thương trên khuôn mặt nhạt đi không ít, mà mặt trái đen nhánh lại có chuyển biến rõ ràng.

Thương thế có chuyển biến tốt đẹp, điều này làm cho tâm tình Triệu Tân Vũ rất tốt, nhanh chóng bôi thuốc mỡ, uống thuốc, hắn đem thức ăn gần như không động đậy vào trưa hôm qua hâm nóng lên một chút.

Ăn cơm xong, nghỉ ngơi hơn một giờ, cảm giác được vị trí bị thương không có bất kỳ phản ứng gì, hắn đem thuốc mỡ rửa sạch, ra khỏi viện, bắt đầu thu thập sửa sang lại cái sân hoang phế này không biết bao nhiêu năm.

Nơi này là một trạm thu mua phế liệu, nhưng bởi vì Hứa Ninh hành động bất tiện, rất nhiều người đều không muốn đem phế phẩm bán đến nơi này, cho nên phế phẩm hữu dụng trong viện cũng không nhiều, mà càng nhiều cũng là rác vô dụng.

Rác rưởi quá nhiều, một buổi chiều Triệu Tân Vũ chỉ dọn dẹp một góc, nhưng rác rưởi lại chất đống mấy đống, mỗi một đống đều giống như núi non vậy.

Thời gian kế tiếp, mỗi một ngày Triệu Tân Vũ đều thu thập viện tử, dân làng đi ngang qua đều kinh ngạc, bất quá bọn họ lại không biết Triệu Tân Vũ muốn làm gì.

Hôm nay, Triệu Tân Vũ đang thu dọn sân nghe thấy phía sau có người gọi anh, xoay người nhìn lại, anh nhìn thấy Hàn Thiên Lượng mang theo một tia nghi hoặc nhìn anh. Có một túi giấy trên tay ông ta.

– Hàn gia gia, ngài đến rồi.

– Tân Vũ, viện tử đã chuyển sang danh nghĩa của ngươi, ta cũng lấy cho ngươi hơn mười mẫu đất, đất không phải quá tốt, bất quá mỗi một năm chỉ cần trồng trọt, quốc gia sẽ trợ cấp thích hợp một chút.

“Đất,” Triệu Tân Vũ hơi sửng sốt, hắn lau tay lấy túi giấy.

– Hàn gia gia, đất ở đâu.

Hàn Thiên Lượng chỉ chỉ phía đông đại viện, “Đó không phải, ngay phía đông Lạc Hà, nơi đó tổng cộng có mười tám mẫu, bất quá có sáu bảy mẫu đều là sa thạch, cũng không tính, chỉ tính cho ngươi mười mẫu.”

Trả lời