Lộ Tử Minh lên tiếng đi tới bên cạnh Tiêu Dật, ngồi xổm xuống, hai ngón tay khép lại đặt ở bộ vị động mạch cổ sau, một lát sau mới đứng lên, xoay người sắc mặt nặng nề lắc đầu.
“Chết tiệt! Đáng chết…”
Mỹ nữ cảnh sát thấy thế cũng là mày tú nhíu chặt, trong miệng lại mắng chửi vài câu.
“Điều tra thân phận của nạn nhân, nhanh chóng thông báo cho người nhà, tuy rằng không phải chúng ta trực tiếp dẫn đến cái chết của hắn, nhưng ít nhiều vẫn có vài phần quan hệ.”
Sau khi suy nghĩ một chút, mỹ nữ cảnh sát lại mở miệng nói.
Nhưng mà không đợi nàng dứt lời, thân thể Tiêu Dật vốn đang nằm sấp trên mặt đất đột nhiên động một chút, tiếp theo liền ở trong ánh mắt Lộ Tử Minh tràn đầy gặp quỷ chậm rãi từ trên mặt đất chống đỡ.
“Không cần phiền toái, không cần phiền toái, ta là người rất dễ nói chuyện, hai vị tùy tiện cho mấy trăm ngàn tiền thuốc men và tổn thất tinh thần là được.”
Tiêu Dật ngẩng đầu nhìn hai người cười nói, lộ ra một hàm răng trắng dính đầy máu tươi.
Lúc này hắn có thể nói là chật vật đến cực điểm, toàn bộ trên mặt đều là vết máu, quần áo trước ngực cơ hồ hoàn toàn bị máu tươi thấm ướt, dưới ánh đèn xe chiếu rọi có vẻ đặc biệt đáng sợ.
Lúc này mặc dù vẫn duy trì tươi cười, nhưng bộ dáng vẫn giống như lệ quỷ từ trong sâm la luyện ngục du đãng đi ra.
– Đội trưởng cẩn thận, tiểu tử này lừa gạt người!
Lộ Tử Minh rốt cục phản ứng lại lớn tiếng kêu lên, trong tay không biết từ đâu rút ra trường thương, hai tay run lên, kéo ra một đóa hoa súng, hung hăng đâm vào ngực Tiêu Dật.
Mũi thương màu bạc sáng hơi lóe ra, lộ ra ửng đỏ yếu ớt, cho dù là thời tiết lạnh lẽo vẫn làm cho Tiêu Dật cảm thấy sóng nhiệt đập vào mặt.
Đinh…
Thanh âm kim thiết giao minh vang lên, trong lúc này không cho phép phát ra, đường đao vốn treo ở bên hông mỹ nữ cảnh sát chợt xuất vỏ, mạnh mẽ gõ vào trên thân súng Lộ Tử Minh đâm ra.
Mũi thương nóng rực xẹt qua áo lông của Tiêu Dật nghiêng sang một bên, trong không khí nhất thời lan tràn ra mùi lông vũ cháy khó ngửi.
“Dừng lại! Có phải lừa gạt ta chẳng lẽ còn không biết sao! ”
Mỹ nữ cảnh sát lạnh lùng quát, thanh đường đao kia cũng theo đó rơi vào lòng bàn tay nàng, một lần nữa quy vào trong vỏ.”
Bạn học Tiêu Dật, chúng ta lại gặp mặt, như thế nào, lá gan của cậu bây giờ đã lớn đến mức đụng phải xe cảnh sát sao?”
Vừa nói, mỹ nữ cảnh sát quay đầu về phía Tiêu Dật, trên mặt theo đó toát ra biểu tình tựa tiếu phi tiếu.
“Trịnh tiểu thư? ”
Tiêu Dật nghe vậy đầu tiên là sửng sốt, sau đó nhìn kỹ mỹ nữ cảnh sát trước mặt, hai mắt tựa hồ đột nhiên nhớ tới cái gì đó, sắc mặt nhất thời trở nên đặc sắc.
– Cái gì Trịnh tiểu thư, lần trước liền nói cho ngươi biết ta là Trịnh Tử Yên, hẳn là gọi ta là Trịnh cảnh quan hoặc Tử Yên tỷ mới đúng!
Trịnh Tử Yên nghe xong tú mỹ nhất thời nhấc lên, có chút bất mãn trừng mắt nhìn Tiêu Dật trách mắng.
“Ách… Đội trưởng, hóa ra hai người biết nhau? ”
Lúc này, Lộ Tử Minh bị hai người bơ ở một bên cũng thấy rõ tình huống, vì thế thu hồi trường thương của mình, tiến lại gần hỏi.
– Hừ, tên này cũng giống như ngươi là tiểu sắc thao, cũng không phải thứ tốt gì!
Thanh âm Lộ Tử Minh làm cho Trịnh Tử Yên cả kinh, lúc này mới nhớ tới bên cạnh còn có người khác, nhất thời khuôn mặt ửng đỏ, cắn thầm một ngụm, xoay người trở lại xe cảnh sát: “Không cần lo lắng hắn, tiểu tử này thuộc họ mèo, có chín cái mạng không chết được, chúng ta nên trở về. ”
“Có chuyện gì với ta?”
Lộ Tử Minh không hiểu sao nằm trên họng súng thấp giọng lẩm bẩm một câu, nhưng sau đó liền hai mắt tỏa sáng nhìn về phía Tiêu Dật:
“Tiêu Dật, ngươi không cần phải nói nữa. Anh bạn lợi hại a, thậm chí ngay cả đội trưởng chúng ta cũng có thể hàng phục, nói hai người hiện tại có quan hệ gì, tiện tiết lộ một chút sao?”
“Lộ Tử Minh ! Lại dám nhiều chuyện lão nương giết chết ngươi! ”
Trong xe truyền đến tiếng gầm gừ của Trịnh Tử Yên, Lộ Tử Minh co rút cổ, vội vàng chui vào trong xe, sau đó khởi động xe trở về đường cũ.
Trong gió lạnh như băng, Tiêu Dật ngơ ngác đứng ở bên đường, không biết đang suy nghĩ cái gì, thẳng đến một luồng rượu nhàn nhạt truyền vào trong mũi, mới rốt cục bừng tỉnh.
“Mẹ kiếp! Bữa tối tôi vừa mua đã biến mất, hai người mau trả cho tôi bữa tối! ”
