Ẩm thực đen tối

Một đêm không nói gì, sáng hôm sau, Tiêu Dật mở mắt nhìn thấy Linh Đan hình cầu bên gối, trong lòng đột nhiên có thêm chút thú vị, vì thế đưa tay véo đầu đuôi nàng.
“Miêu!”
Linh Đan nhất thời kinh hãi kêu lên, trong nháy mắt từ mèo con biến thành hình thái thiếu nữ, chung quanh thân thể còn bùm bùm vờn quanh hồ quang màu lam tím, đầu ngón tay móng vuốt cũng toàn bộ bắn ra.
“Ách… Không đến mức phản ứng lớn như vậy phải không? ”
Trên mặt Tiêu Dật có thêm vài phần xấu hổ, sờ sờ mũi nói, hắn chỉ đơn thuần muốn chọc chọc tiểu gia hỏa này mà thôi, không nghĩ tới lại dọa người ta.
Linh Đan vốn là nhảy dựng lên muốn tấn công người đánh lén mình, kết quả giương mắt nhìn thấy Tiêu Dật đang đùa bỡn cái đuôi của mình, thần sắc nhất thời thả lỏng xuống:
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hơi đỏ lên, thần sắc bình tĩnh nhẹ nhàng rút cái đuôi ra khỏi tay Tiêu Dật, nghẹn lời nói: “Ca ca. Đừng làm loạn đuôi người ta. ”
Thái độ này của mèo con khiến Tiêu Dật không khỏi tò mò, hỏi: “Vì sao? ”
“Bởi vì cái đuôi rất mẫn cảm, lúc ca ca sờ sẽ có cảm giác rất kỳ quái, tê tê tê tê, ngứa ngáy…”
Linh Đan nhỏ giọng đáp, ửng đỏ trên gương mặt càng thêm rõ ràng vài phần.
What?!
Nghe nói như vậy, Tiêu Dật lập tức mở to hai mắt, biểu tình trở nên đặc sắc. Mà ánh mắt lại nhìn về phía cái đuôi chậm rãi lay động phía sau Linh Đan, khóe miệng nhếch lên một chút độ cong.
Hắn dường như vô tình tìm thấy một cái gì đó kỳ lạ.
– Mẹ nó, ta đây là đang suy nghĩ cái gì loạn thất bát tao!
Bất quá vài giây sau, Tiêu Dật đột nhiên lắc lắc đầu nhỏ giọng nói thầm một câu, đem ánh mắt lại thu lại.
“Ca ca làm sao vậy?” Linh Đan nghiêng đầu, đối với phản ứng của Tiêu Dật cảm thấy có chút kỳ quái.
“Không có gì, thời gian cũng không còn sớm, chúng ta ra ngoài ăn chút gì đi.” Tiêu Dật có chút ngượng ngùng nói.
Linh Đan thấy thế suy tư một lát, lại chậm rãi đưa đuôi tới: “Nếu như ca ca thích, ta không có quan hệ, bất quá… Tốt nhất nên nhẹ một chút…”
Ah….ah……!
Tiêu Dật nhất thời cả người đều không tốt, hắn đột nhiên cảm giác mình hiện tại tựa như một mụ tú bà chuyên môn gây họa cho tiểu cô nương vị thành niên, hơn nữa còn là loại thập ác bất xá.
Hắn bất đắc dĩ ôm Linh Đan xuống giường, nói: “Chúng ta nên ăn trước đi, hôm nay còn có việc quan trọng cần làm. ”
Mèo con thuận theo gật gật đầu, thu hồi lỗ tai cùng đuôi, chủ động giữ chặt tay Tiêu Dật.
Vừa mở cửa, một bóng người màu đỏ rực liền ngã xuống.
Tiêu Dật trực tiếp nhấc chân đá qua, đồng thời mắng: “sang một bên, sáng sớm không mau đi ăn cơm chạy chỗ ta làm gì? ”
Lộ Tử Minh lắc mình né tránh, hắc hắc cười tiện: “Không có gì, đây không phải vừa mới rời giường đã nghe thấy trong phòng ngươi truyền đến một chút thanh âm kỳ quái sao, ta sợ ngươi gặp nguy hiểm cho nên lại đây xem một chút. ”
Tuy nói như vậy, nhưng ánh mắt tiểu tử này vẫn luôn quanh quẩn trên mặt Linh Đan, tựa hồ là muốn phát hiện ra cái gì đó.
“Tiểu cô nãi nãi, hôm nay sắc mặt ngươi sao lại có chút đỏ lên, có phải là sốt không?”
Lộ Tử Minh không hề tiết tháo khom lưng hỏi, kết quả lại đợi một mảnh hàn quang lạnh lẽo ập tới.
Xuy ——
Tốc độ ra tay của Linh Đan từ trước đến nay đều vô cùng nhanh nhẹn, đợi đến khi Lộ Tử Minh phản ứng lại, móng vuốt nhỏ lấp lánh của người trước đã tiếp cận mặt.
Nếu như gãi thật, nhất định phải phá tướng không xa.
Trong dự đoán đầu vỡ máu chảy cũng không có xuất hiện, Linh Đan lần này chỉ là hư lắc một thương, cũng không có thật sự muốn công kích Lộ Tử Minh.
Nhưng khí tức sắc bén đập vào mặt lại làm cho sau lưng người sau mồ hôi lạnh chảy dài, toàn bộ thân thể đều cứng ngắc.
“Cậu nói cậu đã bị Linh Đan ngược đãi bao nhiêu lần rồi, còn tới nơi này tìm chết, đúng là không nhớ lâu.”
Tiêu Dật có chút buồn cười nói, trực tiếp đẩy Lộ Minh đi về phía cầu thang.
