Nhóm Điều Tra Sự Vật Siêu Nhiên – Chương 72

Trong lòng hắn nhỏ giọng lẩm bẩm, sau đó lại bắt đầu cười thầm chính mình.

Song phương hiện tại cơ hồ đều không biết, nghĩ đến những thứ kia thật sự có chút dư thừa.

Lúc này, Linh Đan từ xa vèo vèo chạy tới, một cái đầu đâm vào ngực Tiêu Dật, thiếu chút nữa đem hắn hất ngã trên mặt đất.

– Ca ca xấu xa, để cho ta đi làm mồi nhử!

Mèo con lúc này trên đầu còn sừng sững một đôi tai mèo hình tam giác, đuôi phía sau lắc lư qua lại, có chút bất mãn nói.

Tiêu Dật nghe vậy cười nhéo nhéo cái lỗ tai nhỏ trên đỉnh đầu Linh Đan, nói:

“Đây không phải là bởi vì ngươi thông minh lảo lợi lại nhu thuận đáng yêu sao, nếu để Tử Minh đi qua, phỏng chừng sẽ bị đại tỷ tỷ kia một cước đá trở về, ngươi nói có đúng hay không?”

-Ừm!

Miêu nữ suy nghĩ một chút, vui vẻ nói, híp mắt nằm vào trong ngực Tiêu Dật.   

Lộ Tử Minh nghe xong nhất thời cảm giác trong lòng vạn phần xấu hổ nói: “Tiêu Dật ngươi la lỵ khống, khen Linh Đan liền khen Linh Đan, tại sao lại tiến hành công kích cá nhân đối với ta? ”

-Cái gì gọi là công kích cá nhân, chẳng lẽ ta nói có sai sao?

Tiêu Dật rất là cứng rắn hỏi ngược lại.

“Ta…”

Lộ Tử Minh nhất thời bị sặc đến á khẩu không nói nên lời.

Ngẫm lại trạng thái vừa rồi của Chung Cận Lam, hắn tùy tiện đi ra ngoài thật đúng là có thể sẽ bị đánh một trận nhừ tử.

“Đừng ngây người, chúng ta cũng đi thôi.”

Thanh âm Tiêu Dật truyền vào trong tai, Lộ Tử Minh ngẩng đầu, phát hiện đối phương đã cùng Linh Đan đi ra ngoài hơn mười thước.

“Đi đâu vậy?” Hắn bước nhanh theo hỏi.

“Không vội, trước tiên tìm một chỗ dưỡng tinh súc nhuệ, chờ trời tối lại tới.” Tiêu Dật nói.

Thành Đông bên này tự nhiên cũng có trung tâm mua sắm, vì mua được đồ lót thích hợp cho Linh Đan, Tiêu Dật cùng Lộ Tử Minh đành phải mặt dày chạy đến cửa hàng nội y của nữ nhân hỗ trợ lựa chọn, trong lúc đó thu hoạch không ít chỉ trỏ cùng ánh mắt quái dị của nữ khách hàng.

Hơn năm giờ chiều, sắc trời đã cơ bản tối sầm lại.

Đám người Tiêu Dật lén lút trở về nơi ẩn náu trước đó, bắt đầu lẳng lặng chờ đợi.

Ước chừng hơn mười phút sau, Chung Cận Lam cầm bút phán quan trong tay, mặc một bộ trang phục thể thao màu đen, thoạt nhìn tư thế oai hùng hiên ngang, giống như con báo cái đang kiếm ăn.

Nàng trở lại phụ cận mấy tấm Phá Tà Văn mình khắc họa lúc trước, đem nét vẽ trước khi đi lần nữa lấp đầy, hào quang lóe lên, sát khí giương nanh múa vuốt lần thứ hai bị bức trở về.

Mặt tiền biệt thự nhà Lâm Thịnh Long cũng không cao, nhưng người bình thường muốn lật qua cũng không dễ dàng như vậy.

Nhưng Chung Cận Lam bên này vẻn vẹn chỉ có một trợ giúp ngắn ngủi, mũi chân ở trên tường mượn lực nhẹ nhàng, liền thuận lợi vượt qua, toàn bộ quá trình hầu như không có chút thanh âm nào.

-Oa, thân thủ này đều vượt qua ta! Lộ Tử Minh không khỏi cảm thán nói.

Tiêu Dật nghe vậy liếc hắn một cái, nói: “Ngươi còn có thân thủ, không phải là xông thẳng về phía trước mãng mãng sao? ”

– Nói bậy, ta cũng sẽ thiết lập kế sách! Lộ Tử Minh lúc này phản bác.

Sau đó lại chỉ về phía biệt thự, hỏi: “Chúng ta có muốn cũng đi theo vào nhìn hai cái không?”

“Đi thôi, nhìn xem rồi lại nói, loại tà cổ sư như Lâm Thịnh Long thủ đoạn xảo quyệt, nói không chừng sẽ bố trí trong sân một đống cạm bẫy, Chung Cận Lam một mình đi vào dễ dàng sinh ra nguy hiểm.”

Tiêu Dật gật gật đầu nói, đưa tay lấy ra hai đạo phù giấy cùng hai viên thuốc nhỏ màu xanh nhạt đưa cho Lộ Tử Minh cùng Linh Đan.

“Ẩn khí phù này có thể tránh thoát cảm giác của âm vật cấp thấp, hóa độc hoàn có thể hóa giải đại bộ phận độc tố, độc trùng trong sào huyệt Tà Cổ sư khẳng định rất nhiều, nhất định phải cẩn thận hơn.”

Sau khi tất cả chuẩn bị đều làm xong, hai lớn một nhỏ ba đạo thân ảnh nhanh chóng đi ra ngoài tường, năm ba cái trèo qua đầu tường, rơi vào trong biệt thự.

Vừa đi vào, lông mày Tiêu Dật liền gắt gao nhíu lại.

Trả lời