Bướm và Cá Voi – Chương 10

“Thần đồng.” Kinh Du ngồi xổm dưới mái hiên, nhìn Mạc Hải đang ngồi ở ngưỡng cửa viện đùa nghịch transformers, thấp giọng nói: “Trước khi hắn gặp chuyện không may, các cuộc thi toán học đã tham gia mấy chục trận, cơ bản chưa từng thua. Ba năm trước, hắn dẫn đội tham gia một trận đấu cấp thành phố, bởi vì hôm trước ăn hỏng bụng, lúc thi đấu còn đang phát sốt, trận đấu kia bởi vì sai lầm của hắn chỉ cầm huy chương đồng, kỳ thật cũng rất lợi hại, nhưng dù sao vẫn là tiểu hài tử, đều có tâm lý không chịu thua, mấy đứa nhỏ trong đội không tán thành đội trưởng như hắn, hắn chịu không nổi đả kích… Tối hôm đó nhảy xuống biển tự tử, may mắn có người gần đó nhìn thấy mới cứu được. Lúc mới bắt đầu, còn có hàng xóm nói đùa gọi hắn là tiểu thần đồng, ai biết hắn vừa nghe mấy chữ này sẽ mất khống chế, về sau cô cô ta sợ hắn lại bị kích thích, liền đem tất cả đồ vật trong nhà liên quan đến trận đấu thu đi, cũng không cho phép người chung quanh gọi hắn là tiểu thần đồng.”

Hồ Điệp nhìn bóng lưng Mạc Hải, trong ánh mắt có không đành lòng cũng có đau lòng, trong miệng lẩm bẩm nói: “Vì sao… Đều là kết cục như vậy…”

Kinh Du không nghe rõ, nghiêng đầu hỏi: “Cái gì?”

    “Không có việc gì, không có gì.” Hồ Điệp khẽ thở dài: “Vậy hắn còn có thể khôi phục sao?”

“Rất khó đi, đuối nước gây tổn thương não là không thể đảo ngược.” Kinh Du nói: “Hai năm trước cô cô bọn họ còn dẫn hắn đi khám chữa bệnh, nhưng kết quả thu được đều giống nhau, có thể là không muốn thất vọng nữa, bọn họ không kiên trì tiếp tục trị liệu nữa.”

“Có thể giống như ngươi nói đi, hiện tại đối với hắn mà nói có lẽ mới là tốt nhất.” Hồ Điệp có ý chỉ, “Nhưng không phải kết cục của mọi người đều nên như vậy.”

Kinh Du nhìn cô, hỏi: “Ý cô là sao?”

“Không có ý nghĩa gì a, ta chính là tùy tiện nói một chút.” Hồ Điệp nhìn vào mắt hắn: “Ngươi cảm thấy ta có ý gì?”

“Làm sao tôi biết được.”

Hai người đột nhiên đánh nhau.

“Ngươi thật sự không biết sao?”

“Không phải ngươi nói không có ý nghĩa gì sao, ta còn làm sao biết được.” Kinh Du đứng lên, thân hình thon dài cao ngất che đi ánh trăng trước mắt Hồ Điệp.

Hắn vô thức nắm chặt tay phải, ngữ khí nhàn nhạt: “Thời gian không còn sớm, đi thôi, đưa ngươi trở về. “

“Chờ ta ăn xong cái này.” Cô lắc lắc dưa hấu trong tay.

Kinh Du thấy cô ăn gấp gáp, mím môi, nói: “Cũng không vội vàng như vậy.”

“Phải không?” Hồ Điệp miệng nhét đầy dưa hấu: “Ta nghe ý tứ của ngươi, giống như là đang đuổi ta đi.”

“Không có.”

Hồ Điệp nuốt dưa hấu xuống, đứng lên đi tới trước mặt hắn: “Vậy ngày mai ta còn có thể tới tìm ngươi chơi sao?”

Kinh Du rũ mắt nhìn cô.

Ánh mắt cô vừa đen vừa sáng, cứ nhìn anh như vậy, giống như chỉ cần anh cự tuyệt, một giây sau cô có thể khóc.

Anh nghĩ đến đôi mắt đỏ bừng của cô lúc trước ở trên biển, rốt cuộc vẫn không nỡ, khẽ thở dài, nói: “Có thể.”

Trả lời