Huy chương (không bao giờ kết thúc …)

Nương theo tiếng nhạc chấm dứt, trong sân vận động có một khoảnh khắc yên tĩnh, ánh mắt mọi người đều dừng lại trên thân ảnh mảnh khảnh mà tốt đẹp trên sân.
Thiệu Quân đứng lên, dẫn đầu ném búp bê ra, ngay sau đó một, hai, ba, trên mặt băng dần dần rơi xuống đủ loại búp bê.
Tiếng vỗ tay theo Hồ Điệp hướng cung thân tạ ơn bọn họ trở nên càng thêm nóng bỏng, Phương Gia vừa ở một bên ồn ào, tiếng huýt sáo bay loạn.
Tưởng Mạn che mặt, trong tiếng vỗ tay quay lưng lại, tiếng khóc đè nén rơi vào tai những người xung quanh, là đau thấu tâm can không nỡ cùng khổ sở.
Hồ Viễn Hành đi qua, ôm cô vào lòng an ủi.
Kinh Du thở dài một hơi, đợi đến khi ổn định tâm tình, mới đẩy cửa ra, đi giày trượt không thuần thục trượt đến trước mặt Hồ Điệp.
Anh giơ tay lau mồ hôi trên mặt cô, nhẹ giọng hỏi: “Vui vẻ không?”
“Vui vẻ.” Hai má Hồ Điệp đỏ bừng, đôi mắt sáng ngời: “Kinh Du ca ca, cám ơn anh.”
Kinh Du cười cười không nói gì, mà là đưa tay từ trong túi lấy ra một thứ, Hồ Điệp nhìn theo, mí mắt run lên.
Đó là một huy chương vàng.
“Đây là huy chương vô địch đầu tiên trong đời anh.” Kinh Du rũ mắt nhìn huy chương trong tay, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bên trên, “Tháng trước anh trở về thành phố B một chuyến, Thiệu Quân cho anh nghe một vài thứ, lúc rời đi, anh mang đi tấm huy chương này.”
“Sau khi bị thương, anh đã từng cảm thấy bơi lội là một điều cực kỳ sai lầm đối với anh, nó chiếm gần như tất cả thời gian trong cuộc sống của anh, thậm chí vì bơi lội anh đã bỏ lỡ lần cuối cùng trước khi mẹ anh qua đời, cha anh đã qua đời vì bảo vệ anh. Vinh quang và chức vô địch mà nó mang lại cho anh trong quá khứ, tại thời điểm đó, giống như mỉa mai.”
Hắn ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt Hồ Điệp: “Cho đến khi gặp em, là em để cho anh một lần nữa đối mặt với sự nhút nhát cùng nhu nhược của mình, cũng cho anh biết anh vẫn luôn là niềm kiêu hãnh của cha mẹ anh, bơi lội mang đến cho anh không chỉ là đau đớn cùng chia tay, tất cả vinh quang trong cuộc sống của anh đều bắt nguồn từ nó.”
“Hôm nay anh đem huy chương này tặng cho em.” Kinh Du giơ tay đeo huy chương đến cổ Hồ Điệp, “Cũng hy vọng, anh có thể là kiêu ngạo của em.”
Hồ Điệp nhịn không được mũi chua xót, trong nháy mắt nước mắt theo đó rơi xuống, thanh âm nghẹn ngào: “Vẫn luôn là.”
Hốc mắt Kinh Du nóng rực, giơ tay ôm cô vào trong ngực, trên khán đài lại vang lên một trận vỗ tay nhiệt liệt.
Hồ Điệp tựa vào trong ngực hắn, nước mắt chảy không ngừng, dùng thanh âm chỉ có hai người mới có thể nghe thấy nói: “Kinh Du ca ca, mặc kệ sau này em đi bao xa, tất cả vinh quang trong phần đời còn lại của anh, em đều có thể nhìn thấy.”
Trời cao biển rộng, đường núi xanh xa xôi.
Chúng ta sẽ không bao giờ kết thúc.
–
Sau khi từ sân băng đi ra, Tưởng Mạn và Hồ Viễn Hành mời tất cả mọi người ở đây buổi tối cùng nhau đến quán ăn ngoài trời bên bờ biển ăn cơm.
Một đám người náo nhiệt ăn đến khi màn đêm buông xuống mới tan cuộc.
Trong bóng đêm rực rỡ, Kinh Du cõng Hồ Điệp đi bên đường, ven đường đi ngang qua quầy hàng bán hoa quả, Hồ Điệp từ trên lưng hắn nhảy xuống mua nửa quả dưa hấu.
Cô vừa đi vừa dùng thìa nhỏ đào dưa hấu, thỉnh thoảng còn cho Kinh Du ăn một ngụm: “Có ngọt không?”
Kinh Du vẻ mặt nhàn nhạt, gật gật đầu nói: “Ngọt.”
“Không đúng.”
“Cái gì?”
“Anh hẳn là nói, dưa hấu không ngọt, bởi vì là em cho ăn mới ngọt.”
“…” Kinh Du nhíu mày, giống như bị lời tình cảm thổ lộ của cô nghẹn lại, có ý chỉ: “Tối nay anh ăn rất nhiều.”
“Vậy thì sao?”
“Cho nên——” Kinh Du rũ mắt nhìn cô, “Nói chuyện chú ý một chút, anh không muốn phun ra.”
“Kinh Du!” Hồ Điệp tức giận, đem dưa hấu nhét vào trong ngực hắn, “Em không muốn nói chuyện với anh nữa.”
Kinh Du vui vẻ cười ra tiếng, cũng không thèm để ý khi cô nhét dưa hấu lại đây, bạch t-shirt bị văng lên nước dưa hấu, chỉ bước nhanh theo bước chân của cô: “Tức giận rồi?”
Hồ Điệp không để ý tới hắn.
“Được rồi, anh biết sai rồi.” Kinh Du chạm vào cánh tay cô: “Đừng tức giận nữa.”
“Hừ.”
“Anh lại cho em ăn một ngụm.”
“Không cần.”
“Này… này…”
“…” Hồ Điệp nhịn không được xoa xoa cánh tay, “Anh hảo hảo nói chuyện.”
“Không phải sao.”
“…” Hồ Điệp che lỗ tai chạy về phía trước, vừa chạy trong miệng còn lẩm bẩm: “Trời ơi, cứu mạng a!”
Kinh Du cười không chịu nổi, xách dưa hấu đi theo, “Sáng mai anh đưa bọn Thiệu Quân ra sân bay, buổi trưa lại đây cùng em ăn cơm, em muốn ăn cái gì?”
“Thời tiết rất nóng, không có gì để ăn.” Hồ Điệp bảo hắn nâng dưa hấu lên, lại ăn, lúc cho hắn ăn, còn không quên nói: “Đừng nói chuyện, ăn là được.”
Kinh Du mím môi, gật gật đầu, đợi đến khi nuốt xuống mới nói: “Vậy anh nấu một chút cháo cho em mang tới đây?”
“Ừm… Cũng được”. Hồ Điệp nói: “Còn muốn uống canh hạt sen bách hợp đậu xanh.”
“Được.”
Đến cửa bệnh viện, Hồ Điệp không cho Kinh Du đưa mình lên lầu: “Đã trễ như vậy, em tự đi vào là được rồi, anh mau trở về đi.”
Kinh Du cũng không kiên trì, nói: “Vậy anh nhìn em đi vào.”
“Làm gì vậy.” Hồ Điệp không nói nhiều, đi vào trong hai bước quay đầu lại thấy hắn vẫn đứng tại chỗ, cười vẫy vẫy tay với hắn, lùi lại vừa đi vừa nói: “Anh mau trở về đi.”
“Lập tức đi rồi.” Kinh Du dặn dò: “Em đi cẩn thận, đừng ngã.”
“Biết rồi!” Hồ Điệp nhìn hắn cười nói: “Kinh Du ca ca, ngày mai gặp!”
“Ngày mai gặp.”
Kinh Du đứng tại chỗ, nhìn bóng dáng của cô dần dần bị bóng đêm nuốt chửng, không biết tại sao, mắt phải đột nhiên nhảy một cái.
Hắn không coi trọng, xoay người trở về, vừa đi vừa quay đầu lại nhìn.
Bên trong bức tường bệnh viện, các dấu hiệu màu đỏ trên tòa nhà cấp cứu đặc biệt chói mắt trong gió đêm.
Trên đường Kinh Du trở về thuận đường đi siêu thị một chuyến, mua chút hạt sen cùng đậu xanh, về đến nhà trước tiên đem nguyên liệu nấu cháo cùng canh đậu xanh ngâm trong nước lạnh.
Thiệu Quân nghe thấy động tĩnh từ bên ngoài chui vào, nhìn tư thế của cậu, nhịn không được trêu ghẹo nói: “Cậu làm gì vậy? Khách khí như vậy, hơn nửa đêm còn cho chúng ta ăn vặt.”
Kinh Du cười nhạt: “Nếu cậu không ngủ được thì đi ra ngoài chạy hai vòng, nghĩ cái gì vậy.”
“Ôi chao, người có đối tượng như cậu chính là rất giỏi a.” Thiệu Quân dựa vào tủ lạnh, thấy Kinh Du bận trước sau, hỏi một câu: “Khi nào cậu về trường?”
“Qua một thời gian đi.” Kinh Du rửa sạch đậu xanh một lần, tìm một cái chén lớn sạch sẽ, một lần nữa đổ đầy nước lạnh bỏ đậu xanh vào.
Thiệu Quân lại hỏi: “Vậy cậu và tiểu hồ điệp không phải muốn yêu xa sao?”
Kinh Du “Ừ” một tiếng, cằm khẽ nâng lên: “Để ta lấy đồ.”
Thiệu Quân dịch sang bên cạnh một bước, muốn nói cái gì, nhưng đến cuối cùng vẫn không nói gì, “Ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải đưa chúng ta.”
“Ta nói——” Kinh Du gọi hắn lại.
Thiệu Quân quay đầu lại: “Thế nào?”
“Hai người không thể tự mình ra sân bay sao?”
Kinh Du cười khẽ, quay đầu nhanh chóng xử lý xong những thứ còn lại, bỏ cháo vào nồi cơm điện đặt xong cũng trở về phòng.
Thiệu Quân ngủ chung một phòng với anh, Kinh Du tắm rửa xong đi ra, người khác trực tiếp nằm sấp trên giường, chiếm ba phần tư vị trí.
Kinh Du tốn rất nhiều khí lực mới đẩy hắn sang một chút, nghiêng người vừa nằm xuống, hắn lại nhấc chân lên, thiếu chút nữa đá Kinh Du xuống giường.
“Mẹ kiếp…” Kinh Du xoa xoa bắp chân bị hắn đá đau, đứng dậy cầm tấm thảm đi phòng khách dưới lầu.
Sô pha phòng khách có thể ngủ, chính là buổi tối muỗi nhiều, Kinh Du châm một đĩa hương muỗi đặt lên bàn trà, cầm điện thoại di động ngồi trên sô pha.
Hồ Điệp nửa giờ trước gửi tin nhắn cho hắn.
Butterfly: Anh đã ở nhà chưa?
Butterfly: Này này! Người đâu?
Kinh Du: Đến rồi, vừa mới thu dọn đồ đạc.
Đợi vài phút cũng không thấy hồi âm, Kinh Du đoán chừng cô đã ngủ, gõ hai chữ gửi qua.
Kinh Du: Chúc ngủ ngon.
Một giấc ngủ này, không biết là phòng khách quá nóng hay là muỗi quá nhiều, Kinh Du ngủ không phải rất kiên định, hắn mơ thấy Hồ Điệp.
Đó là cắm trại bên bờ biển.
Hồ Điệp trong mộng máu chảy không ngừng, mặc cho hắn kêu thế nào cũng không có đáp lại, hắn nhìn cô bị đẩy vào phòng cấp cứu, cánh tay buông xuống mép giường, có máu theo đầu ngón tay rơi xuống trên gạch.
Anh tiến về phía trước một bước, cố gắng nắm lấy tay cô, nhưng thế nào cũng không bắt được cô.
“Hồ Điệp…”
– Hồ Điệp ——!.
