Elf (chỉ có thể nghe rõ nhịp tim…)
Kinh Du nhìn Hồ Điệp trả lời, bất thình lình nở nụ cười, Thiệu Quân ngồi đối diện đá cậu một cước: “Cười cái rắm a, tôi nói với cậu biết chuyện nghiêm túc đấy.”
“Không cười ngươi.” Kinh Du khóa điện thoại di động, tiện tay đặt lên sofa, nghiêng người về phía trước lấy ra một quả dừa từ trong túi, động tác lưu loát mở miệng, ném một ống hút màu xanh lá cây vào trong đưa cho Thiệu Quân.
Thiệu Quân bị anh cắt ngang như vậy, cũng quên mất vừa rồi đang nói cái gì, nhận lấy dừa hít mạnh một hơi: “Đừng nói, hương vị dừa của thành phố ven biển này chính là không giống nhau.”
Kinh Du không đáp lời, lại mở một quả dừa đứng dậy đưa cho Mạc Hải đang ngồi xem phim hoạt hình: “Đừng đến gần như vậy, cẩn thận cận thị.”
Chạng vạng Mạc Hải cùng tiểu đồng bọn ở công viên rừng rậm phụ cận chơi trốn tìm, giấu ở trên cây không cẩn thận ngủ thiếp đi, ba Mạc mẹ Mạc tìm không thấy con trai, đành phải gọi điện thoại cho cháu trai Kinh Du trước.
Kinh Du nhờ bạn bè kiểm tra camera giám sát của công viên mới tìm được hắn, dẫn người về nhà, mẹ Mạc không nhịn được đánh con trai một trận, lúc này hắn đặc biệt thành thật.
“Cám ơn ca.” Nhận lấy dừa, Mạc Hải lại ngoan ngoãn di chuyển vị trí về phía sau.
“Uống đi.” Kinh Du xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu, chỉ chỉ Thiệu Quân ra bên ngoài, nhấc chân đi ra ngoài trước.
Thiệu Quân cầm dừa, cũng đứng dậy đi theo.
Trong sân thắp đèn, không có ánh trăng cũng không có vẻ ảm đạm.
Thiệu Quân đi tới ghế lạnh bên cạnh Kinh Du nằm xuống, đỉnh đầu là trời tối đen, nửa điểm tinh quang cũng không có. Hắn cắn ống hút trong miệng, hàm hồ nói: “Bệnh này của em trai cậu còn có thể tốt không?”
Ba năm trước Mạc Hải từng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đầu bị thương, lúc không tỉnh táo cũng giống như đứa nhỏ ba tuổi, nhưng có khi cũng sẽ khôi phục bình thường, không khác gì tiểu hài tử bình thường.
“Khó khăn.” Kinh Du hai tay đệm sau đầu, “Chết đuối, đại não thiếu oxy thời gian quá dài, hiện tại ngẫu nhiên có thể bình thường một hồi đều xem như may mắn.”
“Ai, thật đáng tiếc a.”
“Có gì đáng tiếc, mỗi người đều có số.”
Thiệu Quân ngồi dậy: “Cậu nói đúng rồi, mỗi người đều có số, số của cậu nên như bây giờ sao?”
Kinh Du nhắm mắt lại không lên tiếng.
“Tôi nói cho dù cậu không về đội, học chung quy phải học đi, ở đây cũng đã hơn một năm, cậu thật sự không định trở lại trường học sao?”
Thiệu Quân và Kinh Du vừa là bạn học đại học vừa là thành viên đội bơi lội.
Một năm trước Kinh Du bị tai nạn giao thông bị thương, sau khi xuất viện trở lại trường làm thủ tục nghỉ học, ngay cả trong đội cũng nộp đơn xin nghỉ, nhưng bên nhà trường chỉ thông qua đơn xin nghỉ học của cậu, về phần chuyện rời đội, huấn luyện viên không nói gì.
“Lần này ta tới tìm ngươi chính là phụng thánh chỉ của Vương huấn luyện viên, nhất định phải mang ngươi trở về, bằng không ta cũng không cần trở về.” Thiệu Quân nói một trận trong nước mắt, thấy Kinh Du hơn nửa ngày không lên tiếng, kề sát vào nhìn, mới phát hiện thứ chó này không biết lúc nào đã ngủ thiếp đi.
“Cậu…cậu…” Thiệu Quân tức giận không chỗ trút, đấm một quyền vào bụng Kinh Du: “Hóa ra tôi ở chỗ này nói nửa ngày, cậu một chữ cũng không nghe vào.”
Kinh Du bị đấm tỉnh, cau mày mắng lại: “Ngươi có bệnh à?”
“Ngươi thì có.”
“Kinh Du vén áo thun lên nhìn, tên khốn kiếp Thiệu Quân một chút lực cũng không thu, chỗ bị đập trúng đều đỏ lên: “Mẹ kiếp, ngươi cũng thật tàn nhẫn.”
“Không đánh vào mặt cậu xem như là tình cảm cuối cùng của ta đối với cậu.” Thiệu Quân nằm trở về, qua một lúc lâu, cậu đột nhiên nghĩ: “Này, ngày mai chúng ta thuê du thuyền ra biển chơi đi.”
“Mùa mưa sắp tới, ngươi không cần mạng ngươi liền đi.”
Thiệu Quân giận mắng: “Cậu sợ người khác không biết cậu mở miệng đúng không!”
“Ngươi không có sao?”
“Mẹ nó tôi…..!” Thiệu Quân thật sự cảm thấy mình sớm muộn gì cũng sẽ bị đồ chơi Kinh Du làm cho tức chết, thuận tay cầm lấy dừa trên bàn ném về phía anh.
Kinh Du đứng dậy né tránh, động tác nhanh chóng nhặt dừa lên ném trở về, trong vỏ còn lại một nửa nước dừa, rắc một thân Thiệu Quân.
Không đợi Thiệu Quân phản ứng lại, người đã vọt trở về phòng.
Kinh Du cầm điện thoại di động đi vào phòng tắm, nghe Thiệu Quân ở bên ngoài hùng hùng hổ hổ, cười mở khoá điện thoại di động, giao diện còn dừng lại ở cửa sổ trò chuyện wechat của anh và Hồ Điệp.
Phỏng chừng vẫn không đợi được hồi âm của anh, sau khi cô gửi một dấu chấm hỏi, liền không gửi tin tức mới nữa.
Kinh Du dựa vào bồn rửa tay, thuận tay mở vòng bạn bè của Hồ Điệp, cùng ba ngày của hắn có thể thấy được bất đồng, vòng bằng hữu của Hồ Điệp mỗi ngày đều có cập nhật.
Cô cơ bản duy trì tần suất mỗi ngày một lần, nội dung chủ yếu là hoàng hôn bên bờ biển.
Kinh Du nhanh chóng lật lật, tiện tay mở ra một tấm trong đó, từ góc độ ảnh chụp cùng phong cảnh trên màn hình mà xem, đúng là chụp ở bờ đá ngầm.

