Bướm và Cá Voi – Chương 5

Bạch Ngọc (mất đi vẻ đẹp vốn nên có…)

Hồ Điệp đạp đèn xanh đếm ngược giây phút lướt qua đường cái, gió thổi lên, không ngừng thổi lên mái tóc dài cùng làn váy của cô.

Cô đi tới trước mặt chàng trai, rất nhẹ nhàng nở nụ cười, ngữ khí cũng rất nhẹ: “Kinh Du.”

“Ừm.” Kinh Du vừa đáp vừa cảm thấy cổ họng khô khốc, theo bản năng ho nhẹ một tiếng nói: “Ngươi vẫn ở chỗ này chờ ta?”

“Đúng vậy, sợ ngươi trốn tránh ta, cho nên tự chủ trương tới trước.” Hồ Điệp có đôi mắt hoa đào lay động lòng người, cười rộ lên ướt át, đặc biệt quyến rũ người khác.

Cô vén tóc dính vào mặt và nói: “Bây giờ có vẻ như cách tiếp cận này vẫn còn hiệu quả.”

Kinh Du không biết nói cái gì, lại “Ừ” một tiếng.

“Vậy hôm nay anh rảnh đúng không?” Hồ Điệp nhìn bốn phía: “Ta rất ít khi ở gần chỗ này ăn cái gì, ngươi có cái gì muốn ăn hay không?”

“Đến nhà ta đi.”

“A?” Hồ Điệp quay đầu nhìn hắn, vẻ mặt dần dần trở nên cảnh giác.

Kinh Du cười khẽ, làm nổi bật cảm giác phiền muộn nhàn nhạt trên mặt, “Tôi và anh bạn chuẩn bị buổi tối ở nhà làm thịt nướng, nếu cậu không ngại thì cùng nhau.”

“Nhưng như vậy cũng không tính là ta mời ngươi a.”

Kinh Du cũng ngẩng đầu nhìn bốn phía, thoáng nhìn siêu thị bách hóa ở góc phố, nói: “Vậy rượu đêm nay ngươi phụ trách?”

“Có thể a.” Hồ Điệp đi theo hắn đi về phía trước.

Hai người một trước một sau đi vào siêu thị, Kinh Du mang theo một thùng bia, lại lấy mấy chai nước soda cam, quay đầu lại hỏi: “Cô uống gì vậy?”

“Cái này đi.” Hồ Điệp từ trên kệ bên cạnh cầm một hộp sữa chua, “Các ngươi còn có cái gì khác muốn mua không?”

“Không còn.” Kinh Du dựa vào mặt tủ kính của quầy thu ngân, chỉ chỉ mã thanh toán bên cạnh: “Quét nơi này.”

“À.” Hồ Điệp đưa sữa chua cho bà chủ, chờ cô quét mã xong, lấy điện thoại ra quét mã thanh toán một chút, “Bao nhiêu tiền?”

Bà chủ: “Bảy mươi sáu.”

Cô cúi đầu thao tác, lời nhắc nhở đến sổ sách trong cửa hàng ngay sau đó vang lên một tiếng: “Alipay đến tài khoản bảy mươi sáu tệ.”  

Kinh Du ôm lấy bia, chưa đưa tay xách túi đựng soda, Hồ Điệp đoạt trước hắn xách lên: “Để ta.”

Soda là chai thủy tinh đóng chai, bảy tám chai trộn cùng một chỗ phân lượng cũng không nhẹ, mang theo có chút nặng, Hồ Điệp dứt khoát ôm vào trong ngực: “Đi chưa?”

“Chờ một chút.” Kinh Du buông bia trong tay xuống, đưa tay xách túi cô ôm vào trong ngực, lại xoay người ôm bia đặt trên bàn: “Đi thôi.”

Hồ Điệp đuổi theo bước chân của hắn

“Ta cầm được.”   

“Ừm.”

“Ta thật sự cầm được.”

“Ta biết.” Kinh Du nói: “Ta cũng cầm được.”

“…” Hồ Điệp cùng hắn bảo trì bước chân không sai biệt lắm, “Ngươi là người địa phương Dung Thành sao?”

“Đúng, cũng không phải.” Kinh Du bước đi không lớn, chai thủy tinh ở trong túi đinh đương đụng vào nhau, “Tổ tiên của ta ở chỗ này, nhưng cha mẹ ta vẫn định cư ở thành phố B, ta từ nhỏ đến lớn đều ở bên kia sinh hoạt.”

“À.”

“Ngươi có phải không?”

“Phải, ta là người Dung Thành sinh ra và lớn lên ở đây.” Hồ Điệp nói: “Vậy anh đến Dung Thành nghỉ hè sao?”

“Ừm.”

“Thật tốt.”

Kinh Du nghiêng đầu nhìn cô gái một cái, không hỏi nhiều.

Căn nhà Kinh Du hiện tại là nhà cũ ông bà nội hắn lưu lại, ẩn nấp trong ngõ nhỏ một tòa nhà hai tầng, mang theo sân không nhỏ.

Trong viện trồng một cây đa, dây leo che kín vách tường, toả bóng mát, một vài dây rơi xuống giữa không trung, kẹp trúc đào lay động trong bóng tối ở góc tường.

Dưới tàng cây còn có một cái giếng mát, lò nướng thịt của Thiệu Quân đặt ở một bên, lúc Hồ Điệp đi theo Kinh Du vào trong viện, cậu đang bận rộn ngất trời.

“Mạc Hải! Mạc Hải! Nhanh lên, mang quạt ra cho anh trai, nóng đến chết.” Thiệu Quân vừa châm lửa than, khói trong viện lượn lờ.

Hồ Điệp bị hun đến ho thẳng.

Thiệu Quân nghe được động tĩnh, ngẩng đầu nhìn thấy Kinh Du: “Cậu đã trở lại rồi, thứ này như thế nào ——”

Trả lời