Bướm và Cá Voi – Chương 5

Hắn nhìn thấy cô gái đứng phía sau Kinh Du, dừng một chút mới nói: “Bằng hữu của ngươi?”

“Ừm.” Kinh Du đi tới, cầm lấy quạt bồ ở một bên hướng đống than tát mạnh vài cái, ngọn lửa thành công đốt lên.

Hắn nhẹ nhàng lay động quạt bồ, thay hai người giới thiệu, “Hồ Điệp ——”

Thiệu Quân không kịp phản ứng, ánh mắt nhìn bốn phía loạn xạ, “Hồ Điệp? Có bướm ở đâu?”  

“…” Kinh Du hít sâu một hơi: “Cô ấy tên là Hồ Điệp.”

Hồ Điệp theo đó giơ tay chào Thiệu Quân: “Xin chào.”

Thiệu Quân cười ha hả: “Xin chào, tôi tên là Thiệu Quân, hai tai Thiệu, bên cạnh chữ Nhật, Hồ Điệp là biệt danh của cô sao?”

“Ta tên thật là Hồ Điệp, Cổ Nguyệt Hồ.”

“À.” Thiệu Quân cười nói: “Cái tên hai người này có chút ý tứ a, bay trên trời, bơi dưới đáy biển, nghe cũng không giống tên người.”

Hồ Điệp: “…”

Kinh Du: “…”

Thiệu Quân gãi đầu cười: “Đùa một chút, đừng để ý ha.”

Hồ Điệp sợ hắn xấu hổ, không để ý nói: “Không có việc gì, quen rồi.”

Thiệu Quân là dễ làm quen, không hề cảm thấy có gì xấu hổ, “Cô và Kinh Du quen biết nhau như thế nào?”

“Chuyện liên quan đến ngươi cái rắm.” Kinh Du đem quạt bồ nhét vào trong tay hắn, “Nhìn lửa.”

“Được, ngươi là đại gia.” Thiệu Quân nói không lại Kinh Du, đem toàn bộ hỏa khí rắc vào trong lửa, động tác trong tay vừa nhanh vừa mãnh liệt, quạt đến ngọn lửa chạy thẳng lên trên.

Kinh Du còn chưa rời đi đã đá một cước vào đầu gối hắn: “Quạt nhỏ một chút.”

“Vâng vâng, biết rồi, tổ tông của ta.” Thiệu Quân cùng Hồ Điệp nháy mắt: “Có phải anh ta làm phiền người khác không?”

Kinh Du bất thình lình nhìn lại: “Ta không điếc.”

Thiệu Quân nghẹn một tiếng, không nói lời nào nữa.

Hồ Điệp nhịn không được cười, đi tới hỏi Kinh Du: “Có cái gì ta có thể hỗ trợ không?”

“Không cần.” Kinh Du nhớ tới cái gì, rửa tay, từ trong túi lấy sữa chua cùng một chai nước soda cam ra, “Đi theo ta.”

Hồ Điệp không rõ nguyên nhân, đi theo hắn vào phòng.

TV trong phòng khách được bật và một cậu bé ngồi đó.

Hồ Điệp nhìn Kinh Du đi tới, nghe hắn gọi: “Mạc Hải.”

Cậu bé quay đầu lại: “Anh ơi, anh về rồi.”

Kinh Du sờ đầu nhóc: “Anh Thiệu Quân ở bên ngoài gọi em giúp sao em không đi?”

Tầm mắt Mạc Hải nhìn chằm chằm vào TV, miệng lẩm bẩm: “Anh ấy quá ngu ngốc, không muốn đi giúp anh ấy.”   

“Được, hắn ngốc chúng ta không để ý tới hắn, vậy ca ca giao cho ngươi một nhiệm vụ mới.” Kinh Du đứng dậy ý bảo Hồ Điệp đến gần, “Đây là Hồ Điệp tỷ tỷ, hôm nay tỷ ấy đến nhà chúng ta làm khách, ngươi giúp ca ca chiêu đãi tỷ ấy một chút được không?”

Hồ Điệp giơ tay lên: “Hi.”

“Chào tỷ tỷ.” Mạc Hải đứng lên, cầm lấy gối đặt trên ghế sa lon, rất lễ phép nói: “Xin mời ngồi xuống.”

“Cám ơn.” Hồ Điệp nghe lời ngồi qua, hắn lại ngồi trở về tiếp tục xem TV.

Kinh Du đưa sữa chua trong tay cho Hồ Điệp: “Cậu cùng hắn xem TV, lát nữa chuẩn bị xong tôi gọi các cậu.”

“À.” Hồ Điệp nhận lấy sữa chua, bên ngoài hộp dính ẩm ướt trên tay chàng trai, cô vô thức lau đi.

Kinh Du tìm được dụng cụ mở chai trên bàn, cạy mở nắp chai soda, đưa soda cho Mạc Hải: “Chiêu đãi chị thật tốt.”

“Biết rồi.”

Hắn lại nhìn về phía Hồ Điệp: “Ta đi ra ngoài trước bận rộn.”

Hồ Điệp gật gật đầu: “Được.”

Ti vi đang chiếu phim hoạt hình “Gấu xuất hiện”, Mạc Hải ngửa đầu ùng ục uống nước ngọt xong, đứng dậy đặt chai soda vào giỏ nhựa ở góc tường.

Một nửa chai rỗng đã được đặt trong một cái giỏ.

Hắn đi trở về, không ngồi trên mặt đất nữa, mà là cùng Hồ Điệp ngồi trên sô pha, trầm mặc một hồi lâu hắn đột nhiên mở miệng: “Tỷ không uống sao?”

“Cái gì?” Hồ Điệp phản ứng lại: “Ngươi muốn uống sao?”

“Không cần, ca ca cho ngươi.” Hắn nói không cần, nhưng ánh mắt lại không dời đi.

Hồ Điệp cắm ống hút đưa qua: “Tỷ không khát, ngươi uống đi.”

Mạc Hải do dự một hồi lâu mới đưa tay đón: “Cám ơn.”

Hồ Điệp nở nụ cười: “Không khách khí.”

Sắc trời dần tối, Hồ Điệp gọi điện thoại cho Tưởng Mạn nói hôm nay mình trở về muộn một chút, Tưởng Mạn hỏi cô ở nơi nào.

“Ở trong nhà Kinh Du.” Hồ Điệp đơn giản giải thích một phen.

Tưởng Mạn dặn dò: “Trở về sớm một chút, đừng quá phiền phức cho người ta, lát nữa đem vị trí gửi cho ta.”

“Con biết rồi.” Cúp điện thoại, Hồ Điệp gửi định vị của mình cho Tưởng Mạn trên WeChat, lại bật tính năng chụp x-quang, chuẩn bị quay một đoạn video nhỏ gửi qua.

Cô nhấn nút quay, ống kính hướng sang phải, vừa vặn quay được Kinh Du một cước bước vào trong phòng.

Trong video, chàng trai không biết từ lúc nào đeo một dải băng đô đen, đem trán lộ ra, mày rậm kiếm mục. Dưới ánh đèn, đường nét ngũ quan đặc biệt rõ ràng.

Tay áo thun bị hắn xắn cao lên, cánh tay trên có đường cong cơ bắp rõ ràng nhưng không khoa trương, trên cánh tay phải có mấy vết sẹo không thể rút đi giống như nếp nhăn nứt ra trên son dê bạch ngọc, mất đi mỹ cảm vốn nên có.

Hắn còn bảo trì một cước ở trong phòng, một cước ở tư thế ngoài phòng, thấy Hồ Điệp giơ điện thoại di động, theo bản năng che mặt.

Trả lời