Tiêu Hồng Trác lắc đầu, “Gia gia, làm sao có thể, ta cũng chưa từng đi qua Bằng Thành, ta làm sao có thể tùy ý khi dễ người, là Hồ Chấn Vũ, hắn nói bên kia có người đắc tội hắn, chuyện này đều là một mình hắn làm, ngài cũng biết ta ở bên kia chính là nhân sinh không quen.
Tiêu Mãnh cười nhạt một tiếng, giơ tay sờ sờ trên đầu Tiêu Hồng Trác, “Hồng Trác, ngươi vừa trở về, ngươi không biết tính cách của gia gia, con cháu Tiêu gia chính là muốn có huyết tính, chúng ta không chủ động khi dễ người, nhưng cũng không thể để cho người ta khi dễ, gia gia biết mấy năm nay ngươi ở bên ngoài chịu rất nhiều khổ, ngươi yên tâm gia gia sẽ không để cho ngươi chịu khổ nữa.”
Nói xong lời này Tiêu Mãnh nhìn về phía Tiêu Hồng Trác, “Ngươi cũng lớn như vậy, cái gì nên làm cái gì không nên làm nên biết, được rồi, ngươi đi đi, sớm một chút trở về”
Ở Tiêu Hồng Trác rời đi, ánh mắt Tiêu Mãnh lóe lên không ngừng, ngay ngày hôm qua lão lãnh đạo rất ít khi gọi điện thoại cho hắn đột nhiên gọi điện thoại cho hắn, nói chuyện bên Kia Bằng Thành, điều này làm cho hắn cảm thấy ngoài ý muốn, hắn còn thật sự không biết lão lãnh đạo luôn luôn khiêm tốn nói chuyện bên kia như thế nào.
Đúng lúc này một trung niên nhân trên dưới năm mươi tuổi từ bên ngoài tiến vào, Tiêu Mãnh đứng dậy trở lại thư phòng của mình.
– Tiểu Triệu, điều tra thế nào.
– Trong chuyện này đích xác có bóng dáng của Hồng Trác, bất quá Hồng Trác cùng Tây Hàn Lĩnh thanh niên kia hẳn là không biết, tất cả đều là cháu trai của Hồ lão Hồ Chấn Vũ cùng thanh niên kia mâu thuẫn.
Ánh mắt Tiêu Mãnh hơi co rụt lại, hắn trong lúc nhất thời nghĩ không ra đường đường là hậu bối Hồ gia sao có thể cùng một người trồng rau nuôi cá có xung đột.
– Túy Linh Lung, Tử Sắc Đế Quân, Khuynh Quốc Khuynh Thành những thứ này ngài đều nghe nói qua đi, những thứ này đều xuất phát từ tay Triệu Tân Vũ ở Tây Hàn Lĩnh, chủ yếu nhất là cháu gái của Đỗ lão cùng Triệu Tân Vũ đi rất gần, Hồ Chấn Vũ vẫn có ý tứ với Đỗ Mộng Nam, cho nên mới có chuyện này.
Tiêu Mãnh lắc đầu, cháu trai Hồ lão đầu này thật đúng là không chịu thua kém, ngay cả một nông dân trồng rau nuôi cá cũng kém hơn, bất quá lập tức hắn đột nhiên nghĩ đến, nếu Đỗ gia cũng vừa ý Triệu Tân Vũ này, người gọi điện thoại hẳn là Đỗ Cương cũng không thể là vị kia.
– Chuyện lão lãnh đạo thời gian trước ngươi hẳn là rõ ràng đi, nghe nói cứu trị lão lãnh đạo chính là một thanh niên, người thanh niên kia là Đỗ Cương mang tới.
Ánh mắt Tiêu Mãnh chợt co rụt lại, “Nói như vậy hẳn là Triệu Tân Vũ này cứu được lão lãnh đạo rồi”.
Khi nhìn thấy người trung niên gật đầu, Tiêu Mãnh cau mày hỏi: “Điều tra qua lai lịch của thanh niên này chưa”.
Vẻ mặt trung niên nhân trong nháy mắt trở nên có chút cổ quái, “Lão gia tử, thanh niên này không phải người địa phương Tây Hàn Lĩnh, hắn và Hồng Trác đến từ một chỗ”
Triệu Tân Vũ, Triệu Tân Tinh, Tiêu Mãnh lẩm bẩm vài câu, sắc mặt đột nhiên lạnh, “Nói như vậy, hắn hẳn là người ca ca tốt khiến Hồng Trác chịu hết khổ sở, Đỗ gia ngay cả người như vậy cũng có thể coi trọng, ánh mắt Đỗ Cương này thật đúng là có vấn đề lớn.”
“Lão gia tử”.
Tiêu Mãnh khoát tay lên, “Ngay cả huynh đệ, gia gia của mình cũng lừa gạt, người này khẳng định không phải thứ gì tốt, điều tra cho ta, ta mặc kệ hắn rót mê hồn thang gì cho Đỗ Cương, hắn để cho tôn tử ta chịu khổ hơn hai mươi năm, ta sẽ không để cho hắn dễ chịu.”
– Lão gia tử, Triệu Tân Vũ này ở Tây Hàn Lĩnh danh tiếng rất tốt, tử sắc đế quân, Túy Linh Lung, Khuynh quốc khuynh thành của hắn đều có thủ tục chính quy.
– Hắn cũng là như vậy, chứng minh trong lòng hắn càng có quỷ, hắn không phải muốn phát triển, ta lại không để cho hắn như ý, ngay cả gia gia, huynh đệ của mình cũng hố, hắn tính là cái gì.
Trung niên nhân gật gật đầu, lúc quay đầu trong ánh mắt hắn toát ra một tia cười khổ.
– Tân Vũ, tài khoản của công ty chúng tôi bị đóng băng.
Ánh mắt Triệu Tân Vũ hơi co rụt lại, anh lấy điện thoại di động ra thử chuyển khoản, đúng như lời Tưởng Phi nói, mấy thẻ ngân hàng dưới danh nghĩa anh đều bị đóng băng.
“Anh đến ngân hàng hỏi chưa?”, Triệu Tân Vũ nhíu nhíu mày, các công trình đã gần kết thúc, số tiền còn nợ sẽ lập tức phải trả cho nhà thầu, hơn nữa còn có hai mươi ngày nữa là đến tết, anh còn tính toán cho thôn, trường học một ít phúc lợi đón năm mới, hiện tại thẻ ngân hàng lại bị đóng băng, điều này làm cho hắn nghĩ không ra.
“Hỏi, phía ngân hàng nói rằng tài khoản của bạn bị nghi ngờ rửa tiền và họ đang điều tra”.
“Mẹ kiếp, tôi đi tìm bọn họ”, Triệu Tân Vũ không khỏi bạo khẩu một câu thô lỗ.
Tưởng Phi cười khổ một chút, “Tân Vũ, chuyện này không phải do bọn họ tính toán, tôi cũng nhờ người hỏi thăm, người đóng băng tài khoản của anh không phải bên Bằng Thành, nếu không cậu gọi điện thoại cho Mộng Mộng.
Mấy phút sau, Đỗ Mộng Nam vội vàng chạy tới, sắc mặt của cô cũng có chút khó coi, sau khi nhận được điện thoại của Triệu Tân Vũ, cô cũng lập tức nhờ quan hệ, kết quả nhận được tin tức là, chuyện này cũng không phải bên ngân hàng, mà là hệ thống quốc gia trực tiếp đóng băng.
Nghe Đỗ Mộng Nam nói xong, Triệu Tân Vũ cau mày, hắn nghĩ không ra mình là một tiểu nông dân trồng rau nuôi cá, sao lại có quan hệ với an ninh quốc gia, trong thẻ của mình có mấy tiền, năm nay vẫn luôn khởi công, đến bây giờ cũng chỉ có mấy triệu, mấy trăm vạn liền gắn liền với quốc gia.
– Triệu Tân Vũ, đừng nóng vội, ông nội đã gọi điện thoại hỏi, bọn họ hẳn là nhầm rồi.
Mấy ngày sau đó, không nói là tài khoản không tan băng, phàm là liên quan đến tên hắn đều xuất hiện vấn đề, giấy phép kinh doanh lấy tên hắn đăng ký đều bị thu hồi, công ty bị hủy bỏ.
Triệu Tân Vũ không phải kẻ ngốc, đến lúc này, trong lòng hắn rõ ràng đây là có người nhằm vào hắn, ý đồ của đối phương rất rõ ràng, chính là không cho hắn phát triển.
– Tân Vũ, vấn đề tài khoản của anh có chút phiền toái, cục an ninh đã tiếp nhận chuyện này, bọn họ nói đang điều tra, tôi thấy nhất thời tài khoản cũng không thể tan băng, tôi ở đây có chút tiền, anh kết thúc trước.
Triệu Tân Vũ thở dài một tiếng, hắn nhìn về phía Đỗ Mộng Nam, “Mộng Mộng, lần trước hủy diệt đại viện là ai”.
Khuôn mặt xinh đẹp của Đỗ Mộng Nam hơi đổi, “Tân Vũ, ngươi biết cũng vô dụng”.
Triệu Tân Vũ trong lòng khẽ động, hắn cười nhạt một tiếng, không nói gì nữa, bất quá cũng không đi nhận thẻ ngân hàng trong tay Đỗ Mộng Nam.
– Triệu Tân Vũ, ta là vì tốt cho ngươi.
– Ta biết, ta ngược lại muốn xem bọn họ có thể lấy ta làm sao bây giờ.
“Anh đang làm gì?”.
“Tôi có thể làm gì, tôi tìm cách kiếm được một số tiền.”
“Tôi có tiền ở đây.”
– Tiền của ngươi chung quy vẫn phải trả, ta không kiếm tiền lấy cái gì trả lại ngươi, ngươi yên tâm đi, ta sẽ không làm chuyện ngu ngốc, cùng lắm thì ta lại trở về quá khứ giao đồ ăn.
“Anh sẽ làm gì?”. Trong mắt Đỗ Mộng Nam xuất hiện một tầng hơi nước.
Triệu Tân Vũ cười nhạt, “Bọn họ càng không cho ta làm, ta hết lần này tới lần khác muốn làm, bán tử sắc đế quân. Khuynh quốc khuynh thành. Tuý Linh Lung”.
“Anh điên rồi, anh không có giấy phép kinh doanh.”
Triệu Tân Vũ cười ha ha một tiếng, giơ tay lên trên đầu Đỗ Mộng Nam nhẹ nhàng vài cái, “Tôi không có, không phải em có sao, bọn họ có thể thu hồi giấy phép kinh doanh của tôi, đóng băng tài khoản của tôi, cũng không thể ngay cả em cũng đóng băng đi.”
