Nhóm Điều Tra Sự Vật Siêu Nhiên – Chương 27

“Không có gì, chuẩn bị tinh thần, đi tìm Mộng Yểm kia đọ sức.”

Tiêu Dật phục hồi tinh thần lại, bắt đầu thu thập đồ dùng cần thiết.

Đúng lúc này, cửa phòng vốn là Khương Thần đang ở đột nhiên chi nha một tiếng mở ra, đi ra một bóng người quen thuộc: “Tiêu Dật ngươi đã trở lại? ”

“Hả? Sao anh lại đến nhà ta? ”

Nhìn Lộ Tử Minh đang cười ngây ngô với mình trước mặt, Tiêu Dật có chút nghi hoặc nói.

“Là như vầy, mấy ngày nữa không phải sẽ khai giảng sao, ta đã không chuẩn bị trở về quê nhà, cho nên sau khi thương lượng với đội trưởng một chút, cô ấy nói để ta ở nhà cậu một thời gian.” Lộ Tử Minh cười nói.

“Đương nhiên, nếu như không tiện, ta có thể đi ra ngoài thuê phòng.”

“Không cần, ngươi cứ ở lại đây đi.” Tiêu Dật nghe xong lập tức lắc đầu, “Dù sao cũng không phải là đại sự gì, huống hồ trong nhà nhiều người cũng không vắng vẻ như vậy. ”

“Thật sự cám ơn.” Lộ Tử Minh nói rõ một tiếng cảm ơn, ngay sau đó liền bị vật nhỏ trong lòng Tiêu Dật hấp dẫn qua, nhất thời hai mắt tỏa sáng, “Con mèo nhỏ này rất đáng yêu, ta có thể ôm nó hay không? ”

“Thật không giấu diếm, quê ta là nông thôn, trong thôn khắp nơi đều là các loại mèo đất nhỏ, ta từ nhỏ đã thích nuôi mèo chơi, đáng tiếc trong thành bên này nuôi sủng vật quá phiền toái, hơn nữa trộm đắt, nuôi không nổi.”

Lộ Tử Minh vừa nói, vừa tiến đến bên cạnh Tiêu Dật, đưa tay sờ về phía đầu Tiểu Hắc Miêu.

Nhưng đúng lúc này, con mèo đen vốn yên lặng nằm trong lòng Tiêu Dật đột nhiên mở mắt, lạnh lùng nhìn Lộ Tử Minh, một đôi mắt dựng thẳng phát ra quang mang khiếp người.

“Miêu!”

Có chút tiếng kêu bén nhọn từ trong miệng tiểu hắc miêu phát ra, hàn quang sáng lên, một cái chân trước lấy thế sét đánh không kịp bưng tai gãi về phía bàn tay Lộ Tử Minh vươn tới.

“Mẹ kiếp! Tính tình con mèo này mạnh mẽ như vậy sao?! ”

Lộ Tử Minh sợ tới mức nhảy ra sau, hiểm trở tránh được móng vuốt của tiểu hắc miêu kêu lên.

Cũng may hắn là dị năng giả, ở phương diện phản ứng cùng thân thể phối hợp phải vượt xa người thường, bằng không khẳng định sẽ bị bắt ra mấy đạo máu.

“Ạch, không biết, ta cũng là hôm nay mới nhặt nó từ bên ngoài trở về.”

Tiêu Dật cũng có chút kinh ngạc nói.

Hắn đưa tay theo bộ lông của tiểu hắc miêu nhẹ nhàng trấn an, người sau lập tức lại trở nên nhu thuận, ở trong khuỷu tay Tiêu Dật vòng quanh, tìm một tư thế thoải mái nhất nằm xuống, trong thân thể còn phát ra thanh âm ùng ục, hiển nhiên rất là thích ý.

“Hắc, kỳ quái rồi, tiểu gia hỏa này còn rất nhận người a.” Lộ Tử Minh biểu tình có chút thất bại, bất quá rất nhanh liền khôi phục lại, “Đúng rồi, ngươi đặt tên cho nó chưa? ”

“Không có, vừa mới nhặt về, nào có tên gì.” Tiêu Dật lắc đầu nói.

“Vậy ta đặt tên cho nó đi!” Lộ Tử Minh nghe xong hứng thú lập tức tăng vọt, “Gọi Tiểu Mễ thì sao? ”

“……”

Tiêu Dật nghe vậy tràn đầy ghét bỏ nhìn về phía đối phương: “Cái này cũng quá thấp đi, trình độ đặt tên của cậu còn có thể thấp hơn một chút sao? ”

“Miêu!”

Tiểu Hắc Miêu cũng kêu lên theo, ánh mắt có chút không tốt nhìn Lộ Tử Minh, móng tay của hai móng vuốt trước hơi hơi bật ra, nóng lòng muốn thử.

“À. Anh không thích à? “Lộ Tử Minh gãi gãi đầu, “Vậy đổi lại, ngươi xem toàn thân nó lông đều là màu đen, gọi là “Tiểu Hắc” thế nào? ”

“Miêu!”

Lần này không đợi Tiêu Dật lên tiếng, tiểu Hắc Miêu liền nhảy lên, móng tay trên móng vuốt nhỏ lóe ra hàn quang, hung hăng gãi về phía Lộ Tử Minh.

“Này! Cứu ta! ”

Lộ Tử Minh bị tiểu hắc miêu đuổi theo nhảy dựng lên trong phòng, chỉ chốc lát sau trên mặt và trên tay liền có thêm mấy vết máu đỏ tươi.

“Linh Đan đừng náo loạn nữa, tha cho cậu ấy đi.”

Tiêu Dật lúc này đột nhiên mở miệng kêu lên, con mèo đen đang đuổi giết Lộ Tử Minh lập tức ngừng lại, rất nhanh chạy về bên cạnh hắn.

“Miêu~”

Tiểu Hắc Miêu ngửa đầu nhìn Tiêu Dật kêu một tiếng, tựa hồ đang hỏi vừa rồi có phải gọi mình hay không.

“Ngươi thật đúng là thông minh ngoài dự liệu a.” Tiêu Dật cúi người ôm lấy Tiểu Hắc Miêu nói, “Đáng tiếc ta cũng là một bệnh nhân mắc chứng khó khăn đặt tên, sau này gọi ngươi là “Linh Đan” được không. ”

“Miêu~”

Tiểu Hắc… Không, hẳn là Linh Đan khẽ kêu một tiếng, ùng ục cọ cọ hai má Tiêu Dật, tựa hồ rất hài lòng với cái tên này.

“Ta đi, tên này cùng người chênh lệch như thế nào lại lớn như vậy?”

“Ở chỗ ngươi thì ngoan không chịu nổi, chỗ này ta nói sai một câu liền gãi ta.”

Lộ Tử Minh nhìn mấy đạo vết máu trên tay mình, cảm giác trong lòng phi thường mất cân bằng.

“Đại khái là Linh Đan chê cậu quá xấu đi.” Tiêu Dật cười nói, học được Thiên Cơ Bàn tổn nhân đại pháp, “Nó chính là một con mèo có phẩm vị. ”

“Miêu~”

Linh Đan bày tỏ sự đồng ý.

Trả lời