Nhóm Điều Tra Sự Vật Siêu Nhiên – Chương 91

Lộ Tử Minh nghe vậy nhất thời có chút bối rối, vội vàng đi qua muốn đóng nắp máy tính lại, đáng tiếc chung quy vẫn chậm một bước, bị Tiêu Dật giơ tay lên ngăn cản.

Trên máy tính lúc này toàn màn hình hiển thị một cái giao diện hoạt hình, bên trong có hai thiếu nữ mặc trang phục người giúp việc, bộ dáng xinh đẹp đáng yêu.

Chỉ là có chút bất đồng với người bình thường, ánh mắt các nàng đều dựng thẳng mắt, đỉnh đầu sừng sững hai tai thú hình tam giác, sau lưng còn có một cái đuôi thật dài, bộ dáng quả thực giống hệt hình thái chiến đấu của Linh Đan.

“Đây rốt cuộc là trò chơi gì?”

Tiêu Dật cau mày dùng chuột click vài cái, Lộ Tử Minh nhất thời sắc mặt kịch biến, giậm chân chạy ra ngoài cửa.

Trong tai nghe mơ hồ truyền đến thanh âm khác thường, Tiêu Dật đen mặt nhìn về phía màn hình, bên trong hai nữ miêu đang toàn thân xích loã, cùng nhân vật chính trong trò chơi làm chuyện không thể miêu tả.

– Lộ Tử Minh !

Tiêu Dật ôm Linh Đan đang nhìn chằm chằm màn hình đầy tò mò, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm cửa: “Có ngon đêm nay cậu đừng trở về! Nếu không sẽ giết chết cậu!”

Lúc này, Linh Đan biến thành hình thái thiếu nữ, hai tay vòng quanh cổ hắn, bộ dáng có chút ngạc nhiên: “Ca ca, hai tiểu tỷ tỷ ở trên đang làm cái gì vậy? ”

Biểu tình Tiêu Dật nhất thời suy sụp, ấp úng nửa ngày, đành phải mơ hồ nói: “Không có gì, các nàng chỉ là làm một ít việc thích làm. ”

“À.” Linh Đan nghe vậy gật gật đầu, nhưng câu tiếp theo lại suýt nữa khiến Tiêu Dật ngã trên mặt đất, “Vậy ta cũng phải cùng ca ca làm loại chuyện này. ”

Mẹ ơi, tiểu tổ tông của con, ngươi không cần lúc nào cũng ngây thơ hấp dẫn ta như vậy được không?   

Tiêu Dật vẻ mặt đau khổ, thật vất vả mới nói rõ ràng loại chuyện này nhất định phải trưởng thành trước mới có thể làm được, sau đó liền đem thư mục trò chơi được đặt tên là “Sôcôla và vani” trên máy tính Lộ Tử Minh triệt để xóa bỏ.

Sáng hôm sau, “tội nhân” Lộ Tử Minh đội hai quầng thâm chậm rãi di chuyển vào ký túc xá, con hàng này lại bị Tiêu Dật dọa đến mức một đêm không về, trốn ở trong hành lang dạo quanh đến bây giờ.

“Chuyện này đã qua đêm, hẳn là an toàn đi…”

Lộ Tử Minh nhỏ giọng lẩm bẩm một tiếng, rì rầm muốn trở về giường của mình bồi bổ giấc ngủ, cả đêm không ngủ hắn thật sự có chút mệt mỏi.

Kết quả vừa đi hai bước, trong lòng hắn đột nhiên hiện ra một loại hàn ý nhàn nhạt, ngẩng đầu nhìn, vừa lúc chống lại ánh mắt lạnh như băng của Tiêu Dật.

“Nhanh như vậy đã dám trở về?” Sắc mặt Tiêu Dật ngược lại phi thường lạnh nhạt, nhưng Lộ Tử Minh lại từ trong đó cảm nhận được từng chút không ổn.

Vì thế, vội vàng cười: “Ta sai rồi ca ca, đây là một nhóm lão bằng hữu gởi trên group, ta chỉ rảnh rỗi không có việc gì tải về xem xét hai lần mà thôi. ”

“Nhìn hai cái?” Tiêu Dật nghe xong hừ lạnh một tiếng, “Ngươi liếc mắt hai cái liền đẩy qua một nửa? ”

Anh xoay người nhảy xuống, hung hăng đè Tử Minh lên bàn: “Ta nói bao nhiêu lần rồi, Linh Đan bây giờ còn nhỏ, anh đừng ảnh hưởng đến sức khỏe thể chất và tinh thần của cô ấy! ”

“A… À… Nhẹ một chút, đại ca, đại gia được rồi, lần này ta thật sự không cố ý dạy hỏng Linh Đan, tối hôm qua nàng len lén đi theo các ngươi đi ra ngoài, ta căn bản không chú ý tới nàng khi nào trở về. ”

Lộ Tử Minh ngao ngao kêu cầu xin tha thứ, sau khi sử dụng dị năng quá tải trong vòng một tuần đều sẽ lâm vào giai đoạn suy yếu, hiện tại hắn cộng lại mười người cũng sẽ không phải là đối thủ của Tiêu Dật.

“Thật sao?” Sắc mặt Tiêu Dật rốt cục hòa hoãn một chút.

Hắn cẩn thận hồi tưởng lại cảnh tượng tối hôm qua, phát hiện trong mấy phút đầu tiên mình trở về lại thật sự không có ấn tượng về Linh Đan, năng lực ẩn nấp của tiểu gia hỏa kia quá mạnh, hơn nữa xuất quỷ nhập thần, nếu không cố ý chú ý rất khó nắm giữ hành tung của nó.

“Ta lừa ngươi làm gì?” Lộ Tử Minh ôm cổ bị bóp có chút đỏ bừng, tràn đầy ủy khuất nói.

Sau lưng Tiêu Dật ở sau gáy hắn vỗ một cái: “Hạ không phải là ví dụ, ta đã giúp ngươi xóa trò chơi a. ”

“Cái gì?!” Lộ Tử Minh nhất thời mở to hai mắt, khóc không ra nước mắt, “Ta thật vất vả mới viết được bản vá lỗi! ”

Hai người ầm ĩ như vậy, thanh âm hơi có chút lớn, từ tối hôm qua vẫn mê man đến bây giờ Phương Hâm Mộc đột nhiên vặn vẹo vài cái, tỉnh lại.

Hắn kinh ngạc nhìn về phía hai người Tiêu Dật dưới gầm giường, hỏi: “Xảy ra chuyện gì, các ngươi đang cãi nhau cái gì? ”

“Bị ngươi mau đến bình luận, Tiêu Dật lão thất phu đem ca hoa nửa ngày mới viết xong bản vá lỗi, hắn có phải nên mời ta ăn một bữa cơm hay không?”

Lộ Tử Minh vẻ mặt không thể luyến tiếc, phảng phất bị ủy khuất như trời.

“Bản vá lỗi đã bị xóa?” Phương Hâm Mộc ngẩn người, không để ý tới người nào đó đối với mình nháy mắt.

Cười ha hả nói: “Đừng náo loạn, không phải cậu thường xuyên nói mình có một trăm phương pháp có thể tìm lại tài liệu không cẩn thận bị xóa sao, điều này đối với cậu mà nói ngay cả vấn đề cũng không tính là? ”

“Xong rồi…”

Cảm thụ được ánh mắt Tiêu Dật bên cạnh càng thêm lạnh như băng, Lộ Tử Minh nhất thời mặt như tro tàn.

“Nói đi, ngươi đến tột cùng là muốn chết ngang hay là chết thẳng đứng?” Tiêu Dật cười hì hì nhìn đối phương, ngữ khí lạnh lẽo.

“Lẩm bẩm. Chúng ta có thể không chết không?” Lộ Tử Minh dùng sức nuốt nước miếng, vẻ mặt đau khổ nói.

– Không thể!

Trả lời