Nhóm Điều Tra Sự Vật Siêu Nhiên – Chương 159

Nhìn ngọn lửa bát quái hừng hực thiêu đốt trong mắt đối phương, Tiêu Dật nhất thời cảm giác khó có thể chống đỡ, vì thế vội vàng tìm lý do cho qua: “Đại tỷ, tỷ hiểu lầm rồi, chúng ta chỉ là quan hệ bạn học bình thường, lần này tới là có chút chuyện, thời gian không sớm, hai chúng ta đi trước a.”

– Ai ai, vào trong phòng uống chút trà nước rồi đi!

“Không cần khách khí…”

Sau khi nhanh chóng thoát khỏi căn hộ, Tiêu Dật lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu tự hỏi.

Theo lý mà nói, điều kiện y tế trong thành cơ bản đều tốt hơn nông thôn, Chung Hạo Sơn vì sao lại cố tình muốn chuyển về quê?

Chẳng lẽ là tìm được phương pháp chữa bệnh sao?

– Chúng ta hiện tại làm sao bây giờ, đi Chung gia trang sao? Lộ Tử Minh bên cạnh lúc này hỏi.

“Hiện tại đã quá muộn, hay là ngày mai lại đi, trước tiên tìm một chỗ ở.” Tiêu Dật ngẩng đầu nhìn bầu trời đã sắp tiến vào đêm khuya nói.

Hai người rất nhanh tìm được một khách sạn bên đường, nhưng sau khi hỏi thăm, lại biết được bên trong chỉ còn lại một gian phòng.

“Làm sao bây giờ, nếu không đổi chỗ khác?” Lộ Tử Minh liếc mắt nhìn Linh Đan đã biến thành hình thái thiếu nữ, mở miệng hỏi.

Tiêu Dật nhíu mày suy nghĩ một lát, cuối cùng lại lắc đầu: “Phụ cận hẳn là một khách sạn này, tùy tiện gom góp một đêm được. ”

“Vậy Linh Đan thì làm sao bây giờ?” Lộ Tử Minh hỏi.

“Rất đơn giản a, hai chúng ta ngủ trên giường, cậu ngủ trên sàn nhà.” Tiêu Dật mỉm cười nói.

“Không phải chứ?! Ta cố ý đến giúp anh, anh lại làm thế với ta?” Lộ Tử Minh lập tức phản đối.

Nhưng câu tiếp theo của Tiêu Dật lại khiến hắn trong nháy mắt câm miệng: “Nếu không hai chúng ta đổi lại, ta ngủ trên sàn nhà, ngươi cùng Linh Đan ngủ trên giường, điều kiện tiên quyết là ngươi thật sự có can đảm như vậy. ”

“Ta… Ta vẫn nên ngủ trên sàn nhà, he..he… ”

Cảm giác được sát khí giống như có như không truyền đến bên kia, Lộ Tử Minh trực tiếp giật mình, cười bồi nói.

Cho dù trở thành dị năng giả cấp B, vị tiểu tổ tông kia vẫn là thiên địch của hắn như cũ, không cẩn thận liền có thể bị ngũ lôi oanh đỉnh.

Một đêm không có gì để nói …

Sáng sớm hôm sau, Tiêu Dật như thường lệ bị một con mèo loli liếm tỉnh, sau đó có chút bất đắc dĩ đi toilet rửa mặt. Trước đó anh cũng nhiều lần nói qua Linh Đan, bảo cô không được liếm mình, nhưng hiệu quả tựa hồ không lớn lắm.

“Nghe nói mèo thích liếm người là bởi vì chê đối phương quá bẩn, nhưng mỗi ngày ta đều có rửa mặt a.” Tiêu Dật có chút buồn bực nhỏ giọng nói thầm.

Lỗ tai trên đầu mèo con bên cạnh giật giật hai cái, hiển nhiên là đem lời này nghe xong, cái miệng nhỏ nhắn bĩu môi, thấp giọng lẩm bẩm một câu: “Ca ca là ngu ngốc. ”

“Hả? Linh Đan Em đang nói cái gì? “Tiêu Dật đang thất thần giật mình một chút, chợt quay đầu hỏi.

Mèo con phun nước súc miệng ra, lộ ra hai hàng răng nanh nhỏ trắng tinh: “Ta đói, muốn ăn cá khô. ”

“Được, lát nữa đi ra ngoài mua cho ngươi.” Tiêu Dật cười cười, cũng không quá để ý.

Ăn sáng xong, đã đến bảy giờ sáng.

Bất quá có lẽ là bởi vì đường về nông thôn tương đối khó đi, liên tục chặn ba bốn chiếc taxi, lại không ai muốn chở khách.

“Nếu không, chúng ta tìm một chiếc xe màu đen?” Lộ Tử Minh đề nghị.

Tiêu Dật suy nghĩ một chút, cuối cùng đồng ý, cũng không thể đi qua.

Ở gần một ngã ba, ba người tìm được một tài xế xe đen đang chờ khách, Tiêu Dật tiến lên hỏi giá tiền đi Chung gia trang, kết quả người nọ há mồm muốn một trăm.

-Sư phụ, giá tiền của sư phụ cũng quá đắt?” Lộ Tử Minh có chút mất hứng nói.

“Dù sao cũng chính là một ngụm giá, thích đi hay không, nơi nông thôn nhỏ bé này của chúng ta không thể chứa được những đại nhân vật trong thành như các ngươi.” Tài xế cười lạnh nói.

Tiêu Dật nghe xong nhíu nhíu mày, không nghĩ tới mình còn gặp phải địa vực phân biệt đối xử.

Vì thế mở miệng: “Tài xế sư phụ, anh xác định từ nơi này đến Chung gia trang là muốn một trăm đồng? ”

– Vậy đương nhiên, nếu có nửa câu nói dối, lão tử liền bị trời đánh ngũ lôi oanh! Người lái xe hô.

Nhưng mà lời còn chưa dứt, đã nghe thấy một tiếng “rầm rầm” một tiếng sét đánh giữa trời quang, lôi quang màu lam tím từ trên trời giáng xuống, rơi xuống mặt đất cách đó không xa.

“Xem ra, ngươi đích thật là nói dối.” Trên mặt Tiêu Dật lộ ra một nụ cười khó hiểu, thản nhiên nói.

Trả lời