Nhóm Điều Tra Sự Vật Siêu Nhiên – Chương 162

“Thuốc nổ TNT, anh tiếp tục lắc nữa sẽ nổ tung.” Tiêu Dật bĩu môi nói.

Lộ Tử Minh nghe vậy đầu tiên là sửng sốt, nhưng rất nhanh liền phản ứng lại, có chút tức giận nói: “Ta tin ngươi cái quỷ, ngươi là một lão già xấu xa! ”

Sau đó liền đi ra phòng bếp bên ngoài, leng keng rầm rầm.

Tiêu Dật mỉm cười, trước tiên rút ra mấy tấm bùa màu tím, lại cầm pháp dược Trương Lăng Tuyết điều chế tới, lấy tay nhúng đưa lên chóp mũi cẩn thận ngửi ngửi.   

Suy nghĩ một chút, hắn xoay người sờ sờ đầu mèo con: “Linh Đan ngoan, đi ra ngoài tìm một con chó đực toàn thân đen kịt trở về. ”

“Được.”

Linh Đan rất nhu thuận đáp một tiếng, sau đó điện quang toàn thân chợt lóe, biến mất tại chỗ.

Trương Lăng Tuyết ở bên cạnh nhìn có chút ngẩn người, một lúc lâu sau mới lấy lại tinh thần, đưa ánh mắt nhìn Tiêu Dật: “Tiểu cô nương kia, là yêu? ”

“Ngài nói Linh Đan à?” Tiêu Dật đem một đống đồ đen nhánh đổ vào trong bình thuốc, ngẩng đầu cười nói, “Kỳ thật ta cũng không rõ lắm, dù sao từ sau khi đem nàng nhận nuôi ở bên người vẫn như vậy, tiểu nha đầu vẫn rất ngoan. ”

Trương Lăng Tuyết hơi gật đầu, bản thân cô cũng là pháp sư, nhưng lúc trước lại không phát hiện ra Linh Đan khác với người thường, thẳng đến khi tiểu tử kia vừa rồi kéo gió mang tia chớp rời đi mới rốt cục phát hiện cô không giống người thường.

Tiêu Dật nằm trên bàn, trước mặt bày bảy tám tấm bùa đủ loại màu sắc, trong tay chu sa bút long phi phượng vũ, ở phía trên vẽ chú văn.

Trương Lăng Tuyết đứng ở bên cạnh lẳng lặng nhìn, thẳng đến khi người trước vẽ xong toàn bộ phù chú dưới tử phù, mới mở miệng hỏi: “Ngươi là đệ tử Mao Sơn? ”

Trong ấn tượng, Mao Sơn Thuật là dựa vào các loại phù chú để kích thích.

“Không phải a.” Tiêu Dật nghe vậy lắc đầu, trên mặt có chút ngượng ngùng, “Lại nói tiếp tương đối phức tạp, trên thực tế cơ bản đệ tử Mao Sơn hội ta đều biết, bọn họ không có ta cũng có. ”

“Ngoài ra, pháp thuật của Long Hổ sơn, trận pháp Côn Luân sơn, ta kỳ thật cũng đều có chút tham gia.”

Trong Chân Võ Đãng Ma Điển ghi lại hệ thống đạo thuật hoàn chỉnh nhất, mặc kệ phe phái nào cũng có ghi chép, cho nên lời này của Tiêu Dật căn bản không tính là khoác lác, thậm chí coi như có chút khiêm tốn.

Trương Lăng Tuyết nghe xong càng thêm kinh ngạc: “Ngươi đã chiếm hết tất cả truyền thừa đạo pháp còn lưu lại. ”

Sau đó nàng lại khẽ nhíu mày: “Nhưng theo ta được biết, những truyền thừa này hạch tâm pháp thuật đều là cấm truyền ra ngoài, ngươi…”

Không đợi Trương Lăng Tuyết nói xong, Tiêu Dật đã mở miệng nói:

“Tuyết di ngài yên tâm, ta cũng không phải là trộm sư đi ra, hơn nữa ta năm nay mới chưa tới mười chín, cho dù từ khi sinh ra bắt đầu tu đạo cũng không có khả năng đem những thứ kia đều học được chứ?”

“Vậy cũng đúng.” Trương Lăng Tuyết gật gật đầu, trong lòng lại càng thêm tò mò về thân phận của Tiêu Dật.

Phải biết rằng, mỗi thiên sư truyền thừa đều bao hàm tri thức đều cực kỳ phức tạp, người bình thường cho dù có đấm một cái tu đến chết cũng chỉ có thể chỉ có chút da lông.

Nhưng Tiêu Dật chẳng những đem tất cả đồ vật truyền thừa đều có học tập, hơn nữa nhìn qua còn phi thường hiểu biết thông suốt, nếu không cũng không có khả năng đạt tới thiên sư bài vị.

Thật sự là một hài tử thú vị, cũng không biết Lam nhi có thích hay không.  

Trương Lăng Tuyết trong lòng thầm nghĩ.

Cùng lúc đó, trên một chiếc xe tải đang chạy về phía Chung gia trang, khuôn mặt lạnh như băng của Chung Cận Lam đột nhiên đỏ lên, sau đó dùng sức hắt hơi một cái.

– Thật sự là, mẹ ta lại đang suy nghĩ cái gì loạn thất bát tao!

Trả lời