Trịnh Tử Yên hít sâu một hơi, hai mắt mang theo hàn quang nhìn lướt qua khu vực Lộ Tử Minh, mở miệng nói.
Uy lực nổ tung như thế, đã kịp mấy quả lựu đạn đồng thời bộc phát. Trịnh Tử Yên còn nhớ rõ, Tiêu Dật lúc đối phó Lâm Thịnh Long còn không có thực lực mạnh như bây giờ, cho nên tình cảnh lúc đó khẳng định cực kỳ nguy hiểm.
Chuyện lớn như vậy, Lộ Tử Minh lần đó báo cáo lại là: hơi xảy ra chút tình huống nhỏ, nhưng ta trực tiếp khai dị năng quá tải san bằng.
Lúc ấy Trịnh Tử Yên thấy hai người quả thật không có thương tích gì, cho nên cũng không cẩn thận hỏi chi tiết, đã bị Lộ Tử Minh lừa gạt qua ải.
– Lộ Tử Minh, chờ lần này trở về lại thu thập ngươi! Nàng có chút nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm, sau đó lại xông về phía hai đầu ác ma.
Khói từ vụ nổ bị gió thổi bay, phơi bày cảnh tượng ở trung tâm.
Conrad và Austin vẫn đứng tại chỗ, ma quỷ xung quanh ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, tựa hồ căn bản không bị ảnh hưởng gì.
Ngược lại”Bom Minh” lúc này đang nằm trên mặt đất như một cái xác, toàn thân cháy đen, còn bốc khói xanh.
– Chết chưa, không có việc gì liền nhanh chóng rút lui!
Trịnh Tử Yên một đạo phong nhận gọt qua, vừa lúc rơi vào mặt đất sát vào đỉnh đầu Lộ Tử Minh, nhất thời cắt ra khe rãnh thật sâu, đồng thời còn có vài sợi tóc của người nào đó.
“Mẹ ơi! Sợ chết đi, đội trưởng, ngài sẽ giết người à?! ”
Lộ Tử Minh vội vàng đứng dậy, mở to hai mắt kêu lên, hai tròng mắt trắng trên khuôn mặt đen nhánh có vẻ hết sức rõ ràng, thập phần buồn cười.
– Trở về viết ba vạn chữ kiểm điểm, hiện tại rút lui chiến đấu!
Trịnh Tử Yên căn bản không để ý đến đối phương kháng nghị, trực tiếp lạnh giọng nói, đồng thời từng đoàn khí lưu mạnh mẽ bắt đầu phát ra tiếng gào thét bốn phía nàng.
“Làm gì vậy, đội trưởng, ta thật vất vả mới xử lý được hai người này, ngài không khen ta thì thôi, còn bảo ta viết kiểm điểm, không mang theo chơi như vậy chứ?”
Lộ Tử Minh nghe vậy ngẩn người nói.
“Ngươi câm miệng…”
Vừa nói nửa đoạn, Trịnh Tử Yên lại đột nhiên dừng lại, mặt lộ vẻ kinh ngạc nhìn hai đầu đại ác ma vẫn đang thiêu đốt.
Tiếng vỡ vụn rất nhỏ từ trên người đối phương truyền đến, ác ma hỏa diễm vốn ra sức thiêu đốt thì nhanh chóng suy giảm, đem bản thể của Conrad cùng Austin hiện ra.
“Làm sao có thể…? ”
Conrad có chút không thể tin nhìn chằm chằm Lộ Tử Minh, trong miệng phát ra thanh âm cực kỳ khàn khàn.
“Ôi, ngươi hỏi ta, ta nhất định phải nói cho ngươi biết sao?” Lộ Tử Minh rất ngạo kiều ngửa đầu, dùng lỗ mũi nhìn đối phương nói.
“A…” Conrad tự giễu cười, đem ánh mắt chuyển đến trên người Tiêu Dật: “Ta vốn tưởng rằng uy hiếp của ngươi mới là lớn nhất, lại không nghĩ tới nhìn nhầm. ”
Tiêu Dật: “…”
Hắn lẳng lặng nhìn đối phương, không nói gì.
Hắn có thể cảm giác được, sinh mệnh lực của Conrad đang dùng một loại tốc độ cực độ khoa trương trôi qua, nhiều nhất một hai phút sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt.
-Không có biện pháp a, nhân vật chính luôn có ẩn giấu lá bài tẩy, luận chơi đùa, Lộ Tử Minh ta nói thứ hai, không ai dám nói thứ nhất!”
Lộ mỗ có chút dương dương đắc ý, tuy rằng hắn hiện tại đã hoàn toàn hao hết dị năng, trong đầu thậm chí đều không ngừng co rút đau đớn, nhưng vẫn làm ra bộ dáng còn dư lực.
Đương nhiên, lần này Lộ Tử Minh thật sự đang phô trương thanh thế, giờ phút này ngay cả hắn đứng cũng cảm giác thập phần phí sức, chỉ cần tùy tiện đến trận gió lớn một chút là có thể thổi ngã loại tình trạng này.
“Ha ha ha. Chúng ta từ khi phụng mệnh vương mà đến, sớm đã có giác ngộ tử vong, bất quá sau đó, các ngươi cũng đừng nghĩ quá thoải mái. ”
Conrad nói xong, thân thể nhanh chóng thu nhỏ lại, ác ma hỏa diễm thiêu đốt cũng theo đó thu liễm, dập tắt, cuối cùng biến thành một tòa thạch điêu ngăm đen, hoàn toàn mất đi sinh tức.
Ngay sau đó, Austin cũng giống như vậy, hai con đại ác ma từng bất khả thi rốt cục bị tiêu diệt hoàn toàn.
“Làm thế nào cậu làm được?”
Trịnh Tử Yên có chút ngoài ý muốn nhìn Lộ Tử Minh hỏi, nàng vốn tưởng rằng còn có trải qua một phen khổ chiến, lại không nghĩ tới đối phương lại thật sự bị người sau đánh bại.
“Vậy ta nói có thể không viết kiểm điểm không?”
Lộ Tử Minh mắt đầy hy vọng.
“Có thể cân nhắc viết cho ngươi hai vạn chín ngàn chữ.” Trịnh Tử Yên cười cười nói, nhưng ánh mắt lại có chút không có ý tốt, “Nhưng ngươi nếu như không nói, liền thêm ba vạn chữ. ”
– Ta nói, ta nói còn không được sao!
Nghe xong lời này, Lộ Tử Minh lập tức nóng nảy, nhưng vừa mới mở miệng, liền bị thanh âm của Tiêu Dật cắt đứt.
“Mọi người đừng quá cao hứng, những ác ma thủy tinh này còn chưa có toàn bộ phá hủy, rất có thể sẽ xuất hiện biến số.”
Vừa dứt lời, trong giáo đường giả cách đó không xa, liền truyền đến mấy tiếng gào thét bén nhọn.
“Yo… Thần Côn ca thật sự là mỏ quạ đen. ”
Elim nghe được thanh âm này không khỏi giơ tay che mặt, tràn đầy bộ dáng không thể luyến tiếc.
