Chống lại quỷ lãnh chúa!

Quỷ lãnh chúa vượt qua đám đông mà ra, một đôi mắt đỏ tươi đầu tiên là nhìn Hồn Dụ đã bị dọa liệt trên mặt đất, sau đó liền đem ánh mắt nhìn lên người Tiêu Dật cùng Chung Cận Lam.
Nó trước cẩn thận đánh giá hai người vài lần, lại hồ nghi nhún mũi lên ngửi nhẹ hai cái, sau đó ánh mắt nhanh chóng trở nên tham lam mà nóng bỏng.
– Các ngươi dĩ nhiên là người lạ!
Tiêu Dật nghe vậy nhíu nhíu mày, vẫn không phản bác.
Ẩn khí phù cũng không thể đem khí tức của người sống hoàn toàn che dấu, sẽ có chút tiết lộ, ở cự ly gần như thế, bị Quỷ lãnh chúa nhìn thấu thân phận cũng không tính là kỳ quái.
Về phần trong mắt đối phương toát ra nhiệt tình, thì có chút cách nói.
Bình thường mà nói, người bình thường đối với quỷ vật đại đa số đều có vài phần e ngại, nhưng thực tế dương khí trên người sống đối với âm hồn thực lực thấp kém mà nói là có lực sát thương rất mạnh.
Bởi vậy rất nhiều cô hồn dã quỷ nhỏ yếu muốn hại người, đều sẽ tìm cách làm suy yếu dương khí mục tiêu, sau đó mới ra tay, nếu không chẳng những không cách nào đắc thủ, còn có khả năng rất lớn bị cắn trả.
Nhưng mà đến cấp bậc Quỷ lãnh chúa, dương khí của người sống lại trở thành chất xúc tác cho nó nhanh chóng tăng lên lực lượng, nếu có thể hấp thu đầy đủ, thậm chí có thể dùng tốc độ trước mắt gấp trăm lần trở nên cường đại.
Chỉ là ngại Minh Âm Quỷ Vực cùng dương gian có hai nghi kết giới phân chia, cực khó tương thông, tuyệt đại bộ phận âm hồn từ khi xuất hiện cho đến khi tự nhiên tiêu tan cũng sẽ không tiếp xúc với sự vật dương gian.
Chính vì vậy, Quỷ lãnh chúa sau khi nhận ra thân phận người sống của Tiêu Dật và Chung Cận Lam, lực chú ý trong nháy mắt bị hấp dẫn.
Nếu như có thể nuốt chửng dương khí của hai người sống tiến hành tu luyện, bình cảnh lâu dài của hắn sẽ có xác suất rất lớn bị phá vỡ, thực lực càng lên một tầng.
Về phần trộm tanh hồn của người to gan lớn mật kia…
Dưới chân cả tòa trấn đều nằm trong tay Quỷ lãnh chúa, dưới tình huống có chuẩn bị đầy đủ còn sợ nó chạy hay sao?
Nhận thấy được ánh mắt ác ý tràn đầy của Quỷ lãnh chúa, Tiêu Dật cười khẽ một tiếng, bước chân chắn trước người Chung Cận Lam, trường kiếm trong tay kéo kiếm hoa.
“Xem ra hai chúng ta bị người ta coi là đồ ăn vặt.”
“Chỉ sợ sẽ bị ‘đồ ăn vặt’ làm gãy răng.”
Chung Cận Lam hừ lạnh nói, tay nàng cầm phán quan bút, từng viên kim sắc phá tà văn nhanh chóng hiện lên quanh thân, đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
“Ngươi cũng cùng nhau lên?”
Tại thời khắc giương cung bạt kiếm này, Tiêu Dật đưa mắt nhìn về phía Yêu Hoàng đứng phía sau Quỷ lãnh chúa, đầu ngón tay trái nhẹ nhàng xẹt qua kiếm phong, một tia huyết sắc dần dần mờ dần ở bên ngoài thất tinh đãng ma kiếm.
Lúc trước cùng Yêu Hoàng kịch chiến một hồi, song phương coi như là kết duyên, trước mắt nhân số đối diện chiếm ưu thế, Yêu Hoàng có tỷ lệ rất lớn sẽ cùng Quỷ lãnh chúa phát động tiến công.
Nhưng mà Yêu Hoàng nghe được hỏi này lại lắc đầu, cười nói với Tiêu Dật: “Ta chỉ là tới đây cùng vị lãnh chủ này nói chuyện, những chuyện còn lại một mực mặc kệ, xin đừng hiểu lầm.”
Anh không có ý định nhúng tay vào sao?
