Những Năm Tôi Làm Người Cản Thi Ở Ngân Xuyên – Chương 10

Ngô Phong lại đem hồ lô rượu treo ở bên hông lấy xuống, đặt ở bên cạnh người giấy, đối với người giấy kêu lên “Nhấc” .

Hồ lô rượu cao gấp hai người giấy, trong hồ lô rượu còn có một nửa hồ lô rượu, nhưng cái nho nhỏ người giấy lại không tốn sức chút nào dùng hai tay đem hồ lô nâng lên, ngay sau đó dùng một cái tay đem rượu hồ lô giơ lên trời, giống như Bá Vương Cử Đỉnh (2), cái này khiến Ngô Phong cảm thấy có chút giật mình.

“Khí lực thật là lớn!”

Trong khi luyện tập, hắn dần bắt đầu cảm thấy thích thú, điều này còn thú vị hơn nhiều so với chơi trò điều khiển ô tô từ xa…

  ”Đứng lên! Ngồi xuống! Đi bộ xung quanh!”

 Người giấy dựa theo hắn ý nghĩ từng cái làm theo.

Ngô Phong như cái một đứa trẻ đùa nghịch, cuối cùng chơi chán, đem người giấy cùng sách cất kỹ, bí mật rời đi.

Người khổ chủ này là một lão bà thực sự đáng thương, trước khi con trai chết có tiền chỉ muốn một mình hưởng lạc, không muốn về nhà hiếu kính với bà cụ, đoán chừng tiền mời người cản thi cùng tiền mai táng đều là tiền mượn. Ngô Phong không chỉ không có lấy tiền, mà còn lưu lại chút tiền đặt trên mặt đất.

Quay đầu đi tới một nhà khác, cũng chính là nhà Triệu Lục.

Nhà Triệu Lục điều kiện tương đối tốt hơn nhiều, ba gian nhà ngói, linh đường thiết lập tại trong phòng, một cặp vợ chồng già ăn mặc chỉnh tề, bà cụ không ngừng khóc, ông cụ mặc dù vẻ mặt lộ vẻ bi thương, nhưng ngoài miệng một mực mắng Triệu Lục người đã chết:

 “Con trai bất hiếu, làm xấu hổ tổ tiên nhà họ Triệu chúng ta, nhà họ Triệu là những người nông dân lương thiện từ đời này qua đời khác, làm sao sinh ra người lại là phường trộm cướp, nếu là kẻ trộm, ắt phải phơi thây nơi hoang vu!” Ông lão chửi rủa dần dần nghẹn ngào.

Cản thi ghi chép lần nữa hiển hiện.

Triệu Lục có cuộc sống cùng Vương Ngũ tựa hồ giống nhau, phần thưởng của cản thi ghi chép thấp hơn bình thường, là một viên thuốc để tăng cường cơ thể.

Ngô Phong đem viên thuốc màu đen ném vào trong miệng, mới vừa vào miệng trong nháy mắt vỏ ngoài liền hòa tan, mùi vị béo ngậy và êm dịu giống như sô cô la tràn ngập trong khoang miệng, không thể miêu tả thành lời.

 Hương vị vỏ ngoài tan đi, nhân bên trong tản mát ra nồng đậm mùi thơm của sữa, đồng thời một cảm giác tê dại ập đến, cơ bắp toàn thân gần như căng phồng, quần áo càng bó chặt hơn, mồ hôi cũng dần dần thấm ướt quần áo.

Ngô Phong nhắm nháp dư vị còn trong khoang miệng, hắn cảm thấy được có chút giống như đồ ăn vặt đã ăn hồi nhỏ, dường như có chút vẫn chưa thỏa mãn.

Vén quần áo ướt đẫm lên, tay vươn sờ vào, hiệu quả quả thực khiến người ngạc nhiên, nguyên bản gầy yếu dáng người càng trở nên góc cạnh rõ ràng, rắn chắc cơ ngực, đường cong cơ bụng rõ ràng, thừa dịp trong phòng không có người dứt khoát cởi bỏ áo.

Ngô Phong cúi đầu nhìn xem thân mình một cái tám khối cơ thịt, hưng phấn nâng cánh tay lên, xoay người và vặn hông.

“Những đường nét quá đẹp, cái này liền không phải cơ thể vàng trong làng cản thi sao!”

Sau một thời gian mê man, Ngô Phong nghĩ đến thử một chút năng lực của thân thể sau khi dùng thuốc, xem nó có gì khác ngoài biểu hiện bên ngoài hay không.

Còn chưa nghĩ ra cách làm sao thử đâu, liền nhẹ nhàng nhảy một cái, suýt nữa thì chạm đầu vào mái nhà.

Cái này……

Ném bóng rổ là ước mơ của hắn hồi cấp 3, khi đó toàn trường đều không ai có thể làm được, lợi hại nhất cũng chính là ném vào rổ bằng cổ tay mà thôi, vô số lần tưởng tượng ra mình ngay trên sân trước mặt bao nhiêu bạn nữ, đem quả bóng nhảy lên đưa vào rổ sẽ khiến bao nhiêu bạn nữ hét chói tai đây……

Hiện tại năng lực có nhưng bóng rổ, rổ, bạn học nữ lại không còn……

Nỗi đau lớn nhất trên đời không gì khác chính là điều này —— Rốt cục có năng lực, lại sớm đã cảnh còn người mất.

Kiểm tra sức mạnh chống đẩy —— Chống đẩy theo phong cách người Nhện, xách đầu gối chống đẩy, sờ vai chống đẩy, sờ chân chống đẩy, kim cương chống đẩy, trước sau giao nhau chống đẩy, vỗ tay chống đẩy, đánh đàn dương cầm chống đẩy, theo độ khó từ thấp đến đều làm một lần, khi khi luyện tập xong thì thở không ra hơi, mặt không còn huyết sắc.

Tiếp tục thử khả năng thăng bằng và linh hoạt một lần nữa, có thể nói rằng cơ thể của hắn đang ở mức đỉnh cao.

Lúc mặc áo vào Ngô Phong liền suy nghĩ: “Nếu thứ này được đưa cho một người phụ nữ thì sẽ có tác dụng gì?”

……

Ngô Phong không định tìm đôi vợ chồng già để đòi tiền cản thi, vốn định bí mật rời đi, nhưng vừa bước tới cửa đã bị lão Triệu nhìn thấy.

“Pháp sư, phí cản thi còn không có đưa cho ngài kia!”

Triệu lão đầu lấy tiền chạy tới.

Bây giờ không thiếu tiền, nhưng đôi vợ chồng già cũng không dễ dàng gì, Ngô Phong thản nhiên bịa ra lý do từ chối: “Không được, Lão Triệu, không tính tiền đâu, cháu có trách nhiệm làm việc theo lệnh của sư phụ.”

Sau khi từ chối một phen, Triệu lão ân cần hỏi han: “Ngươi tuổi tác cũng không lớn, gọi ngươi tiếng tiểu hỏa tử đi, cái này nửa đêm canh ba ngươi đi đâu nghỉ ngơi a?”

Ngô Phong mỉm cười nói: “Đương nhiên là ta không nghỉ ngơi mà tiếp tục lên đường.”

Triệu lão nhíu nhíu mày nói: “Trời đã muộn, ngươi đã không lấy tiền, vậy ngươi đêm nay ở lại đây, sớm mai lại rời đi.”

“Không có việc gì, ta đã quen đi đường ban đêm.”

“Tiểu hỏa tử, lúc ngươi tới là từ Hẻm núi Âm phủ đi vào phải không.”

“Vâng, đây là cách duy nhất để vào làng.”

Triệu lão kiễng chân, nhỏ giọng nói: “Nghe lời lão, lưu lại đây ở một đêm, khuya khoắt lại đi Hẻm núi Âm phủ quá nguy hiểm. Có quá nhiều người chết đuối ở tại Hẻm núi Âm phủ, nháo quỷ nước a!”

 (1) Lâm Chánh Anh: là một diễn viên người Trung Quốc chuyên đóng các bộ phim về cương thi

(2) Bá Vương Cử Đỉnh: Tương truyền Hạng Vũ là nhân vật anh hùng nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc, sống ở thời Tần, người đời tôn ông là Tây Sở Bá Vương. Theo ghi chép, Hạng Vũ thân cao tám thước, sức lực tràn trề, tài hoa lại xuất chúng hơn người. Năm 24 tuổi, Hạng Vũ cùng với người chú của mình đến vùng Giang Đông phát binh khởi nghĩa. Để củng cố lực lượng, họ phải lôi kéo những người giàu khác trong vùng. Trong sân vườn của một nhà có chiếc đỉnh lớn (món đồ nấu ăn thời xưa, có 2 quai và 3 chân), người này hỏi Hạng Vũ có nâng được nó lên không, nếu được thì mới chấp nhận đi theo nghĩa quân. Hạng Vũ quả thực làm được, từ đó dân gian có điển tích “Bá Vương cử đỉnh”.

Trả lời